Cơn mưa đêm bất chợt trút xuống Tĩnh Viên, gột rửa đi bầu không khí ngột ngạt của buổi tiệc phù hoa nhưng lại khiến lòng người thêm phần dậy sóng. Sau khi Trịnh Gia và đám khách khứa ra về, Diệp Lam không tài nào chợp mắt. Hình ảnh ánh mắt rực lửa của Hàn Thiết và cảm giác bàn tay anh siết chặt eo cô vẫn cứ ám ảnh khôn nguôi.
Cô khoác thêm chiếc áo choàng, lặng lẽ đi về phía dãy nhà dành cho gia nhân phía sau khu vườn. Diệp Lam biết Hàn Thiết không bao giờ ngủ sớm. Qua khe cửa sổ khép hờ của căn phòng cuối dãy, cô thấy ánh đèn vàng hiu hắt.
Không gõ cửa, cô khẽ đẩy vào.
Cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Lam nín thở. Hàn Thiết đang ngồi trên mép giường, áo sơ mi cởi tung để lộ bờ vai rộng và lồng ngực săn chắc như tạc tượng. Nhưng điều làm cô bàng hoàng chính là những vết sẹo. Chúng chằng chịt, ngang dọc trên lưng và bả vai anh – những vết sẹo lồi lõm của mảnh đạn, của vết dao, và cả những vết sẹo dài trông như dấu vết của những trận tra tấn tàn khốc.
Hàn Thiết quay phắt lại, đôi mắt sắc lẹm như thú dữ canh mồi. Thấy là cô, sự cảnh giác trong anh dịu xuống nhưng thay vào đó là vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
"Tiểu thư không nên ở đây vào giờ này." – Anh vừa nói vừa định kéo vội chiếc áo sơ mi lên che đi cơ thể.
"Đừng." – Diệp Lam bước tới, bàn tay cô run rẩy đặt lên vai anh, ngăn hành động đó lại. "Anh... tất cả những thứ này là từ đâu?"
Làn da mịn màng của cô chạm vào những vết sẹo thô ráp trên vai anh. Hàn Thiết khựng lại, cơ vai anh căng cứng dưới sự đụng chạm của cô. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, anh hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự rạo rực đang dâng trào.
"Đó là cái giá của việc được sống." – Giọng anh khàn đặc. "Ở thế giới của tôi, nếu không mang sẹo, nghĩa là anh đã chết."
Diệp Lam không sợ hãi. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, những ngón tay mềm mại chậm rãi vuốt ve theo một vết sẹo dài chạy dọc từ bả vai xuống thắt lưng. Sự tương phản giữa bàn tay nhỏ bé trắng ngần của cô và tấm lưng phong trần của anh tạo nên một bức tranh trần trụi nhưng đầy cảm xúc.
Cảm giác đau xót dâng lên, Diệp Lam vô thức cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết sẹo lớn nhất nơi vai anh.
Hàn Thiết rùng mình mạnh mẽ. Một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ lồng ngực anh. Anh quay người lại, túm lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một người vệ sĩ, nó là của một người đàn ông đang bị dục vọng và sự đau đớn giằng xé.
"Cô có biết mình đang làm gì không?" – Anh gầm lên, giọng nói khàn khụa vì khao khát. "Tôi không phải là những kẻ công tử bột ở bữa tiệc kia. Tôi là quỷ dữ, Diệp Lam."
"Vậy thì hãy cứ là quỷ dữ với tôi đi." – Diệp Lam thầm thì, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh sát lại.
Khoảng cách bị xóa bỏ hoàn toàn. Hơi nóng từ cơ thể trần trụi của Hàn Thiết tỏa ra hừng hực như muốn thiêu cháy lớp áo choàng mỏng manh của cô. Bàn tay to lớn của anh luồn vào tóc cô, siết chặt, trong khi tay kia ôm ghì lấy lưng cô, ép cô dính sát vào bộ ngực rắn chắc đầy những vết sẹo cũ.
Trong không gian nhỏ hẹp và nồng nặc mùi nam tính, tiếng mưa rơi bên ngoài như nhạt nhòa đi. Chỉ còn lại tiếng thở dồn dập và nhịp tim đập loạn nhịp của hai linh hồn cô đơn đang tìm cách xoa dịu nỗi đau của nhau bằng thứ cảm giác nóng hổi nhất. Hàn Thiết cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào cổ cô, một sự đụng chạm mang tính chất chiếm hữu và khao khát đến tận cùng.
"Đây là lỗi của cô..." – Anh thì thầm vào tai cô, trước khi vùi đầu vào hõm vai cô, để mặc cho bản năng bắt đầu xâm chiếm lấy sự lý trí cuối cùng.