MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 9

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 9

711 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở căn phòng phía sau vườn, một sợi dây liên kết vô hình nhưng đầy khao khát đã được thiết lập giữa Diệp Lam và Hàn Thiết. Cô không còn nhìn anh như một kẻ canh giữ đáng ghét, mà như một ẩn số đầy mê hoặc mà cô khao khát được giải mã. Sự tò mò của người con gái mới lớn đối với một người đàn ông trưởng thành, phong trần và đầy bí mật là thứ vũ khí nguy hiểm nhất.

Diệp Lam bắt đầu chủ động thay đổi. Cô không còn trốn chạy, mà ngược lại, cô luôn tìm cách để Hàn Thiết phải ở gần mình nhất có thể.

Sáng hôm đó, cô gọi anh vào phòng riêng với lý do cần giúp đỡ sắp xếp lại giá sách cổ trên cao. Căn phòng ngập tràn mùi hương hoa nhài thanh khiết, đối lập hoàn toàn với vẻ phong trần, bụi bặm của người đàn ông đang đứng giữa phòng. Diệp Lam diện một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng, hàng cúc trên cùng hờ hững để lộ xương quai xanh thanh tú, đôi chân trần thon dài lấp ló dưới vạt áo khi cô nhón chân trên chiếc thang gỗ.

"Cái này... tôi không tới." – Cô quay lại, đôi mắt long lanh chứa đầy sự khiêu khích kín đáo.

Hàn Thiết tiến lại gần. Vẫn là khoảng cách ấy, nhưng giờ đây nó đặc quánh sự ám muội. Anh đứng ngay sau lưng cô, cánh tay dài vươn lên lấy cuốn sách. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể anh bao trọn lấy cô. Diệp Lam cố tình lùi lại một chút, để lưng mình chạm hẳn vào lồng ngực vững chãi của anh. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lớp vải sơ mi đen, và cả sự căng cứng đột ngột của cơ bụng anh khi sự tiếp xúc xảy ra.

Hàn Thiết lấy cuốn sách xuống nhưng không đưa cho cô ngay. Anh cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả lên đỉnh đầu cô.

"Tiểu thư đang chơi với lửa." – Anh nói, giọng trầm thấp, mang theo sự cảnh báo của một thợ săn đã nhìn thấu chiêu trò của con mồi.

"Lửa thì sao? Chẳng phải anh là người bảo vệ tôi khỏi bị bỏng sao?" – Diệp Lam xoay người lại trên bậc thang, khiến khuôn mặt cô giờ đây ngang tầm với ánh mắt của anh.

Ở vị trí này, cô có thể nhìn rõ từng sợi mi dài, từng tia máu nhỏ trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, bướng bỉnh lướt nhẹ theo đường quai hàm lởm chởm râu quai nón của anh. Cảm giác thô ráp, gai góc dưới đầu ngón tay khiến tim cô đập trật một nhịp.

Ánh mắt Hàn Thiết tối sầm lại. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, không phải để đẩy ra, mà là để giữ chặt lấy sự đụng chạm đó. Bàn tay còn lại của anh đặt lên eo cô, lực đạo mạnh đến mức khiến Diệp Lam phải khẽ rên lên. Sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt bùng phát. Anh không còn là người vệ sĩ phục tùng, mà là một người đàn ông đang bị sự tò mò của cô gái trước mặt làm cho phát điên.

"Đừng tò mò về tôi." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc đầy nhục dục. "Sự tò mò của cô sẽ dẫn cô đến chỗ không thể quay đầu lại đâu."

Anh kéo mạnh cô xuống khỏi bậc thang. Diệp Lam rơi vào vòng tay anh, hai chân vô thức quấn lấy hông anh để tìm điểm tựa. Trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ, tiếng thở dồn dập của cả hai vang lên rõ rệt. Hàn Thiết ép cô vào cạnh giá sách, bàn tay anh tham lam di chuyển từ eo xuống đùi cô, nơi làn da trần đang run rẩy vì xúc cảm mới lạ.

Sự tò mò của Diệp Lam đã được đền đáp bằng một sự thật trần trụi: Người thợ săn này không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài, anh ta là một ngọn núi lửa đang chực chờ nuốt chửng cô vào tâm nham thạch của mình.