MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 10

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 10

701 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Tĩnh Viên chiều nay nặng trĩu những đám mây xám xịt. Cơn giông ập đến nhanh như một sự trừng phạt của định mệnh. Diệp Lam chạy ra giữa vườn hoa hồng, cô không muốn vào nhà, cô muốn để những giọt mưa lạnh lẽo gột rửa đi sự bế tắc trong lòng sau khi nghe cha cô nhắc lại thời hạn đính hôn với gã họ Trịnh.

Mưa đổ xuống trắng xóa, nước thấm đẫm chiếc váy lụa mỏng, khiến nó dính sát vào cơ thể, phô bày toàn bộ những đường cong thanh xuân đầy mời gọi.

"Vào nhà ngay!" – Một giọng nói át cả tiếng sấm vang lên.

Hàn Thiết lao ra giữa màn mưa. Anh không che ô, mái tóc ngắn sũng nước rủ xuống trán, bộ đồ đen ướt đẫm làm lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn như những dải thép. Anh túm lấy cánh tay Diệp Lam, định kéo cô vào hiên nhà, nhưng cô quyết liệt giằng ra.

"Để tôi yên! Anh về mà phục vụ cha tôi đi, đừng quan tâm đến tôi nữa!" – Diệp Lam gào lên, những giọt nước mưa lẫn với nước mắt mặn chát trên môi.

Hàn Thiết khựng lại. Sức chịu đựng của anh suốt 10 chương qua như một con đập bị rạn nứt hoàn toàn trước sự bướng bỉnh và vẻ đẹp tan nát của cô dưới mưa. Anh không kéo cô đi nữa, mà bước tới, dồn cô vào bức tường đá bao quanh vườn.

"Cô muốn tôi đừng quan tâm sao?" – Anh gầm lên, hai tay chống mạnh lên tường đá, giam cầm cô giữa cơ thể nóng rực và lớp đá lạnh buốt. "Cô có biết mỗi giây nhìn cô bị gã đàn ông khác chạm vào, tôi chỉ muốn giết người không? Cô có biết tôi đã phải kìm nén đến mức nào để không chiếm lấy cô ngay tại cái nhà này không?"

Diệp Lam ngước nhìn anh, hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng sau lớp vải sũng nước. Cô thách thức: "Vậy thì làm đi! Đừng chỉ nói suông như một kẻ hèn nhát!"

Câu nói ấy là giọt nước tràn ly. Hàn Thiết cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy, mang theo tất cả sự phẫn nộ, khát khao và tội lỗi bị kìm nén bấy lâu.

Nụ hôn của anh không hề dịu dàng, nó là sự xâm lược, là sự trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào bờ môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để anh tiến sâu hơn, tham lam cướp lấy hơi thở của cô. Diệp Lam rên lên một tiếng nhỏ, đôi tay cô run rẩy vòng qua cổ anh, những ngón tay luồn vào mái tóc ướt đẫm, kéo anh sát lại như thể muốn tan chảy vào trong cơ thể đối phương.

Trong màn mưa tầm tã, sự va chạm của hai cơ thể ướt đẫm tạo nên một cảm giác trần trụi và kích thích tột độ. Bàn tay thô ráp của Hàn Thiết luồn xuống dưới đùi cô, nhấc bổng cô lên để đôi chân cô tự động quấn chặt lấy hông anh. Anh ép chặt cô vào bức tường đá sần sùi, nụ hôn di chuyển dần xuống hõm cổ, để lại những dấu vết đỏ thẫm giữa làn da trắng sứ.

Cái lạnh của nước mưa đối lập hoàn toàn với ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong họ. Sự chiếm hữu của Hàn Thiết lúc này không còn là bảo vệ, mà là một sự khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Dưới sự chứng kiến của đất trời và cơn giông bão, họ đã chính thức bước qua ranh giới cấm kỵ nhất.

"Em là của tôi..." – Anh thầm thì giữa những nụ hôn ngắt quãng, giọng khàn đặc đầy nhục dục. "Dù là địa ngục, tôi cũng sẽ không để ai mang em đi."

Diệp Lam nhắm mắt lại, mặc kệ mưa gió, mặc kệ gia tộc phía sau. Trong vòng tay này, lần đầu tiên cô thấy mình thực sự được tự do, dù cái giá của sự tự do ấy chính là sự hủy diệt.