Cơn mưa rào vẫn chưa có dấu hiệu dứt, tiếng nước xối xả trên mái ngói che lấp đi tiếng thở dốc đầy dục vọng của hai người phía sau bức tường đá. Hàn Thiết bế xốc Diệp Lam lên, sải bước nhanh qua hành lang vắng người để tiến về phía căn phòng dành cho khách ở phía Tây – nơi hiếm khi có gia nhân lui tới vào giờ này.
Cánh cửa gỗ khép lại, ngăn cách thế giới bên ngoài đầy rẫy những quy tắc và định kiến. Bóng tối trong phòng bao trùm, chỉ có ánh chớp thỉnh thoảng lóe lên ngoài cửa sổ, soi rõ hai thân hình ướt đẫm đang đứng đối diện nhau.
Diệp Lam run rẩy, cái lạnh của nước mưa bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng ánh nhìn rực cháy của Hàn Thiết còn khiến cô thấy nóng bỏng hơn cả lửa. Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn vươn ra, chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác đen sũng nước của mình rồi ném xuống sàn. Từng khối cơ bắp trên lồng ngực anh hiện ra dưới lớp sơ mi trắng mỏng dính sát vào da, trông vừa hoang dã vừa đầy sức mạnh áp chế.
"Đừng cử động." – Anh nói, giọng khàn đặc, không chút biểu cảm nhưng ẩn chứa một sự khao khát điên cuồng.
Hàn Thiết quỳ một chân xuống trước mặt cô. Bàn tay thô ráp của anh chạm vào gấu váy lụa đang dính chặt vào đôi chân trần của Diệp Lam. Anh bắt đầu vén nhẹ tà váy lên, từng chút một, để lộ làn da trắng nõn nà giờ đây đang nổi da gà vì lạnh. Sự đụng chạm giữa những đầu ngón tay chai sần và vùng đùi nhạy cảm khiến Diệp Lam khẽ rùng mình, cô vô thức đặt tay lên bờ vai rộng lớn của anh để giữ thăng bằng.
Anh lấy một chiếc khăn khô đặt trên kệ, bắt đầu lau những giọt nước đang chảy dài trên đôi chân cô. Hành động vốn dĩ là chăm sóc lại trở nên đầy ám muội khi bàn tay anh trượt dần từ cổ chân lên đến bắp đùi phía trong. Hơi nóng từ lòng bàn tay anh lan tỏa, đánh thức những rung cảm nguyên thủy nhất trong cơ thể Diệp Lam.
"Hàn Thiết..." – Cô thầm thì tên anh, một tiếng gọi đầy sự cầu khẩn và yếu mềm.
Hàn Thiết khựng lại, anh ngước lên nhìn cô. Dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt anh không còn vẻ lạnh lùng của một vệ sĩ, mà là ánh mắt của một người đàn ông đã hoàn toàn bị khuất phục bởi khao khát chiếm hữu. Anh đứng dậy, thu hẹp khoảng cách cuối cùng, ép cô vào cánh cửa gỗ cứng nhắc.
Bàn tay anh luồn vào mái tóc ướt của cô, ép đầu cô ngả ra phía sau. Anh không hôn môi cô ngay, mà bắt đầu từ vùng xương quai xanh, nơi nhịp tim cô đang đập dồn dập như một con chim nhỏ bị sập bẫy. Những nụ hôn nóng hổi, gấp gáp rơi xuống làn da thơm mát mùi mưa, để lại những vệt đỏ ám muội.
Chiếc váy lụa mỏng manh trên người Diệp Lam dường như đã biến mất trong tâm trí cả hai. Cô cảm nhận được sự cứng cáp của cơ thể anh áp sát vào mình, sự đối lập giữa vẻ thô bạo của một kẻ chiến binh và sự run rẩy của một tiểu thư khuê các.
"Tôi đã thề sẽ bảo vệ em..." – Anh thầm thì sát môi cô, hơi thở nồng nàn vị thuốc lá và nước mưa. "Nhưng giờ đây, chính tôi mới là kẻ nguy hiểm nhất đối với em."
Diệp Lam không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động kéo cổ áo anh, vùi mặt vào lồng ngực nóng hổi đó, hít hà mùi hương của sự phản nghịch. Cô biết, sau đêm nay, ranh giới đạo đức đã hoàn toàn vỡ vụn, và cô sẵn sàng chìm sâu vào sự "nguy hiểm" ấy cùng anh.