MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 12

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 12

672 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lách qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt Diệp Lam. Cô tỉnh dậy trong căn phòng khách phía Tây, cảm giác đầu tiên là cái lạnh buốt của không khí buổi sớm và hơi nóng rực cháy từ lồng ngực người đàn ông đang ôm chặt lấy cô. Hàn Thiết vẫn chưa ngủ sâu, hoặc có lẽ anh không bao giờ cho phép mình ngủ sâu. Chỉ cần một cử động nhỏ của cô, cánh tay anh đã siết chặt lại theo bản năng.

Diệp Lam ngước nhìn anh. Trong giấc ngủ chập chờn, hàng chân mày của Hàn Thiết vẫn nhíu lại, như thể ngay cả trong mơ anh cũng đang phải gồng mình đấu tranh với những quy tắc đã ăn sâu vào máu.

Cô đưa ngón tay trần, khẽ chạm vào vết sẹo nhỏ nơi đuôi mắt anh. Một sự thật tàn nhẫn ập đến: Anh là vệ sĩ, cô là tiểu thư. Anh là kẻ được thuê để canh giữ sự trinh bạch và danh dự cho cô, để cô có thể "vẹn toàn" bước vào nhà họ Trịnh. Vậy mà đêm qua, chính anh đã xé nát cái danh dự ấy bằng những nụ hôn thiêu đốt dưới màn mưa.

"Tiểu thư đang hối hận sao?"

Giọng nói trầm đục vang lên khiến Diệp Lam giật mình. Hàn Thiết đã mở mắt tự bao giờ, đôi mắt anh không có vẻ gì là vừa tỉnh giấc, nó tỉnh táo và lạnh lùng đến mức khiến cô thấy sợ hãi.

"Tôi..." – Diệp Lam ngập ngừng, cô kéo chiếc áo khoác của anh che kín cơ thể. "Nếu cha tôi biết..."

"Ông ấy sẽ giết tôi." – Hàn Thiết cắt ngang, giọng anh bình thản như đang nói về thời tiết. Anh ngồi dậy, tấm lưng trần với những vết sẹo chằng chịt phơi bày trước mắt cô. "Và có lẽ, ông ấy sẽ nhốt cô vào một căn phòng tối cho đến ngày cưới."

Ranh giới đạo đức vốn dĩ đã mỏng manh, nay lại càng trở nên méo mó. Diệp Lam nhìn người đàn ông trước mặt, cô thấy một sự chuyên nghiệp đang bị cảm xúc cá nhân tàn phá. Anh vẫn gọi cô là "tiểu thư", nhưng bàn tay anh lại đang mơn trớn trên bờ vai cô với một sự chiếm hữu không giấu giếm.

Hàn Thiết đứng dậy, anh nhặt bộ đồ đen đã khô một nửa của mình lên, mặc vào một cách dứt khoát. Khi chiếc áo sơ mi che đi những vết sẹo, anh lại trở về làm gã vệ sĩ lầm lì của Tĩnh Viên.

"Trở về phòng đi trước khi gia nhân thức dậy." – Anh nói, nhưng khi đi ngang qua cô, anh đột ngột dừng lại, bàn tay to lớn luồn vào tóc cô, cưỡng ép cô nhìn vào mắt mình. "Mối quan hệ này là một tội lỗi, Diệp Lam. Nhưng nếu em muốn dừng lại, hãy nói ngay bây giờ. Vì một khi tôi đã lún sâu, tôi sẽ không để em thoát ra dễ dàng đâu."

Diệp Lam thấy tim mình thắt lại. Cô không thấy sự sợ hãi, mà thấy một sự kích thích điên rồ trước lời đe dọa đó. Cô vươn tay, nắm lấy cổ áo anh, kéo anh xuống để một lần nữa cảm nhận được hơi thở nồng nàn vị nguy hiểm.

"Anh đã bao giờ thấy tôi chạy trốn khỏi anh chưa, Hàn Thiết?"

Cái nhìn của họ giao nhau, mang theo sự thách thức đối với mọi luật lệ của gia tộc. Họ biết mình đang đi trên một sợi dây mỏng trên vực thẳm, nhưng cảm giác được "phản bội" lại cả thế giới để thuộc về nhau còn ngọt ngào hơn bất kỳ sự an bài nào.

Bước ra khỏi căn phòng đó, mỗi người đi một hướng để giữ lấy lớp vỏ bọc chủ - tớ, nhưng trong thâm tâm họ đều biết, ranh giới đạo đức không chỉ lung lay, nó đã hoàn toàn sụp đổ.