MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Giữ Lửa Trong MưaChương 1: BẢN HỢP ĐỒNG DƯỚI MƯA

Kẻ Giữ Lửa Trong Mưa

Chương 1: BẢN HỢP ĐỒNG DƯỚI MƯA

816 từ · ~5 phút đọc

Seoul vào thu, những cơn mưa không còn mang theo cái dịu mát của mùa hạ mà thấm đẫm cái lạnh cắt da cắt thịt.

Han Soo-ah đứng lặng người trước sảnh lớn của tập đoàn vận tải biển Cha Gwang. Bộ đồ công sở rẻ tiền đã sờn cũ của cô hoàn toàn lạc quẻ giữa không gian dát vàng và những khối đá marble bóng loáng. Cô siết chặt chiếc túi xách giả da trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để ngăn mình không run rẩy.

Hôm nay là hạn chót. Nếu không có chữ ký của người đàn ông đó, căn nhà của cha mẹ cô sẽ bị niêm phong, và đứa em trai đang nằm viện sẽ bị tống ra đường.

"Số 042, mời vào."

Tiếng thông báo vô cảm của cô thư ký vang lên. Soo-ah hít một hơi thật sâu, bước vào căn phòng làm việc nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp.

Bên trong, không gian rộng lớn đến mức choáng ngợp nhưng lại lạnh lẽo như một hầm băng. Người đàn ông đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn không thèm ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên những đường nét sắc sảo như tạc tượng: sống mũi cao, đôi môi mỏng mím chặt và đôi mắt sâu thẳm ẩn sau lớp kính trắng.

Cha Hyun-woo.

Đã ba năm kể từ ngày gia đình cô tan cửa nát nhà, anh không còn là người anh hàng xóm dịu dàng từng che ô cho cô mỗi khi tan trường. Trước mặt cô lúc này là một "vị thần" tàn nhẫn của giới tài phiệt.

"Mười phút." – Giọng anh trầm thấp, khô khốc. – "Tôi không có thời gian cho những kẻ không đem lại giá trị."

Soo-ah tiến lại gần, đặt xấp hồ sơ lên bàn bằng đôi tay run rẩy: "Giám đốc Cha... tôi đến để cầu xin anh về khoản nợ của cha tôi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì, làm ơn..."

Hyun-woo lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt anh xoáy sâu vào gương mặt nhợt nhạt của cô, một sự căm phẫn kín đáo lóe lên rồi biến mất. Anh bật cười, một tiếng cười không chút hơi ấm.

"Bất cứ điều gì?"

Anh đứng dậy, sải bước dài về phía cửa sổ sát đất, nơi những hạt mưa đang quất mạnh vào mặt kính.

"Han Soo-ah, cô nghĩ mình còn giá trị gì? Cha cô đã bán sạch lòng tự trọng của ông ta rồi. Còn cô... cô định bán cái gì cho tôi?"

Soo-ah nghẹn lời. Cô cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại. Tình yêu thuở thiếu thời giống như một trò đùa nực cười nhất thế gian khi đặt cạnh thực tế tàn khốc này.

"Tôi có thể làm việc cho anh. Làm bất cứ vị trí nào... kể cả những việc không ai muốn làm."

Hyun-woo quay lại, áp sát vào cô. Mùi hương nước hoa gỗ tuyết tùng nồng đậm bao vây lấy cô, khiến cô nghẹt thở. Anh đưa bàn tay lạnh ngắt nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt không một chút lay động của mình.

"Được thôi. Tôi đang thiếu một 'cái bia đỡ đạn'. Một kẻ sẽ phải chịu mọi sự sỉ nhục thay tôi, phải có mặt bất kể ngày đêm khi tôi gọi, và tuyệt đối không được phép có cảm xúc."

Anh lấy từ trong ngăn kéo ra một bản hợp đồng đã soạn sẵn, đẩy về phía cô.

"Ký đi. Và bắt đầu từ giây phút này, Han Soo-ah không còn là con người nữa. Cô là món đồ thuộc quyền sở hữu của Cha Hyun-woo."

Bên ngoài, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm Seoul, soi sáng gương mặt đẫm lệ của Soo-ah. Cô cầm bút, bàn tay run đến mức nét chữ vặn vẹo. Khi dấu chấm cuối cùng vừa kết thúc, Hyun-woo đột ngột thu lại bản hợp đồng, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự khinh miệt, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu trong đáy mắt ấy là một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.

"Tốt. Bây giờ, ra ngoài kia đứng đi."

Soo-ah ngơ ngác: "Dạ?"

"Ra ngoài sảnh, đứng dưới mưa cho đến khi tôi tan làm. Tôi muốn em nhớ rõ cái giá của việc cầu xin."

Soo-ah không nói một lời, cô cúi đầu rồi lẳng lặng bước ra ngoài.

Hyun-woo đứng lặng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng nhỏ bé đứng cô độc dưới màn mưa tầm tã phía dưới sân tập đoàn. Anh siết chặt nắm tay đến mức trắng bệch.

Soo-ah à, nếu anh không dẫm nát em dưới chân, những kẻ ngoài kia sẽ ăn tươi nuốt sống em mất.

Cơn mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại, cũng giống như bắt đầu cho một chuỗi ngày dày vò dai dẳng của hai trái tim vốn dĩ đã thuộc về nhau.