Cơn mưa đêm qua đã để lại những vũng nước đọng lạnh ngắt trên mặt đường Seoul. Soo-ah trở về nhà với đôi môi tím tái và cơn sốt hâm hấp, nhưng cô không có thời gian để nghỉ ngơi. Đúng 6 giờ sáng, một chiếc xe đen bóng đã đợi sẵn dưới gầm cầu thang khu tập thể cũ kỹ.
Người lái xe bước xuống, đưa cho cô một chiếc hộp phẳng: "Giám đốc Cha dặn cô thay bộ đồ này. 7 giờ cô phải có mặt tại sảnh chính để đón khách."
Soo-ah mở hộp. Bên trong là một bộ váy đen ôm sát, cắt xẻ táo bạo – loại trang phục hoàn toàn không dành cho một trợ lý công sở. Cô hiểu, đây chính là cách anh bắt đầu hạ nhục lòng tự trọng của cô.
7 giờ sáng, tại sảnh tập đoàn Cha Gwang.
Hyun-woo xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo, áo vest phẳng phiu và khí chất vương giả. Anh lướt mắt qua Soo-ah, người đang đứng run rẩy trong bộ váy mỏng manh giữa sảnh lớn đầy gió. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi chân trần trắng bệch vì lạnh của cô trong đôi giày cao gót lênh khênh, nhưng lời nói ra lại sắc mỏng như dao:
"Gương mặt này... trông giống như một kẻ sắp chết vậy. Han Soo-ah, nếu cô làm khách hàng của tôi mất hứng, khoản nợ của cha cô sẽ tăng thêm một con số không."
"Tôi hiểu rồi..." – Cô khàn giọng đáp, cổ họng đau rát như bị kim châm.
Khách hàng hôm nay là một đối tác từ Trung Đông, nổi tiếng là kẻ phong lưu và coi thường phụ nữ. Trong suốt buổi tiệc trà, Hyun-woo thản nhiên ngồi quan sát vị đối tác kia buông những lời cợt nhả về phía Soo-ah. Anh không hề lên tiếng bảo vệ, ngược lại còn đẩy cô vào tình thế khó xử hơn khi yêu cầu cô liên tục rót rượu, mặc cho tay cô đang run lên bần bật.
"Ngài Lee thấy đấy, trợ lý của tôi rất biết cách phục vụ." – Hyun-woo nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái đang cắn chặt môi đến bật máu.
Đỉnh điểm của sự dày vò là khi vị đối tác kia vô tình làm đổ rượu lên chân Soo-ah. Hyun-woo không đưa cho cô một chiếc khăn, anh chỉ lạnh lùng ném một xấp tiền mặt xuống mặt bàn đá:
"Lau sạch đi. Bằng tay của em."
Mọi người xung quanh đều nín thở. Soo-ah cảm thấy tai mình ù đi. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả việc bị đánh đập. Cô nhìn Hyun-woo, hy vọng tìm thấy một chút gì đó của "anh Hyun-woo" năm xưa, nhưng chỉ thấy một mặt hồ tĩnh lặng và tàn nhẫn.
Cô quỳ xuống. Từng ngón tay run rẩy chạm vào làn nước rượu lạnh ngắt trên sàn. Nước mắt cô trực trào ra nhưng cô ép mình không được khóc. Bản hợp đồng này không chỉ là giấy trắng mực đen, nó là sự đánh đổi cuối cùng – cô đã bán đi linh hồn mình để giữ lại hơi thở cho gia đình.
Khi buổi gặp mặt kết thúc, Hyun-woo bước qua người cô mà không thèm liếc nhìn một cái. Nhưng ngay khi bước vào thang máy, nơi không có ống kính máy quay và ánh mắt người ngoài, anh đột ngột đấm mạnh vào thành thang máy.
Đôi bàn tay anh siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, rướm máu.
"Giám đốc... cô Han dường như đang sốt rất cao." – Trợ lý Kim dè dặt báo cáo.
"Để cô ta nếm trải." – Hyun-woo gằn giọng, che giấu sự lo lắng điên cuồng đang bóp nghẹt trái tim mình. – "Nếu không đau đến mức khắc cốt ghi tâm, cô ta sẽ không bao giờ biết rằng thế giới này tàn khốc đến mức nào."
Đêm đó, Soo-ah ngất lịm ngay tại hành lang công ty. Trong cơn mê sảng vì sốt, cô thấy mình lại đứng dưới màn mưa, nhưng lần này có một bàn tay to lớn, ấm áp đã nắm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi vũng bùn lầy.
Cô khẽ gọi: "Hyun-woo... cứu em..."
Nhưng khi mở mắt ra, xung quanh cô chỉ có bóng tối của căn phòng kho lạnh lẽo mà anh đã chỉ định cho cô ở lại. Bản hợp đồng màu máu vẫn nằm đó trên bàn, như một lời nhắc nhở rằng: Sự dày vò chỉ mới chính thức bắt đầu.