Sáng hôm sau, Soo-ah thức dậy với cái đầu nặng trĩu. Cơn sốt chưa dứt hẳn khiến mỗi bước đi của cô đều như lướt trên bông. Thế nhưng, quy tắc đầu tiên của "bản hợp đồng" là không được phép vắng mặt.
Vị trí "trợ lý đặc biệt" mà Hyun-woo dành cho cô hóa ra là một sự sỉ nhục được tính toán kỹ lưỡng. Bàn làm việc của cô không đặt trong phòng hành chính, mà được kê ngay sát cửa ra vào phòng làm việc của anh — nơi mà bất cứ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy cô với ánh mắt tò mò và khinh khi.
"Từ hôm nay, cô sẽ quản lý toàn bộ lịch trình cá nhân của tôi. Bao gồm cả việc chuẩn bị quà cho những người phụ nữ tôi gặp."
Hyun-woo ném một danh sách dài lên bàn. Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua gương mặt nhợt nhạt của cô, không một lời hỏi thăm về cơn ngất xỉu đêm qua.
"Trưa nay, tiểu thư Kang Min-hee của tập đoàn khách sạn Shilla sẽ đến. Hãy đặt một bó hoa hồng xanh và chuẩn bị nhà hát. Cô sẽ đi cùng để xách đồ."
Soo-ah siết chặt vạt áo, giọng cô khản đặc: "Tôi biết rồi, thưa Giám đốc."
Blue Rose — hoa hồng xanh, loài hoa tượng trưng cho tình yêu bất diệt và những điều không thể thành hiện thực. Ngày xưa, chính anh đã từng hứa sẽ tặng nó cho cô trong ngày cưới. Giờ đây, chính tay cô lại phải đi đặt chúng để anh tặng cho một người phụ nữ khác.
Buổi trưa, Kang Min-hee xuất hiện. Cô ta xinh đẹp, kiêu sa và rạng rỡ như một ánh mặt trời, đối lập hoàn toàn với sự héo úa của Soo-ah. Min-hee thản nhiên khoác tay Hyun-woo, còn cô phải lầm lũi đi phía sau, mang theo túi xách và áo khoác cho cả hai người.
Tại trung tâm thương mại cao cấp, Min-hee liên tục thử những bộ trang sức đắt tiền.
"Hyun-woo à, anh xem sợi dây chuyền này có hợp với em không?" - Min-hee nũng nịu.
Hyun-woo không nhìn vào sợi dây chuyền, anh liếc nhìn cái bóng gầy gò của Soo-ah đang đứng nép vào góc tường, tay xách đầy những túi đồ nặng trĩu. Anh thản nhiên đáp:
"Chỉ cần là đồ đắt tiền, đều hợp với em. Không giống như những thứ rẻ tiền, cố trèo cao cũng không sang lên được."
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Soo-ah. Cô cúi gục đầu, mái tóc xõa xuống che đi đôi mắt đã đỏ hoe. Cô biết anh đang nói cô. Anh đang nhắc nhở cô về vị trí hiện tại của mình — một kẻ thấp kém dưới đáy bùn.
Mưa lại bắt đầu rơi. Khi ra khỏi trung tâm thương mại, Hyun-woo ân cần che ô cho Min-hee bước lên xe. Soo-ah phải chạy theo sau để cất đồ vào cốp. Nước mưa tạt vào mặt cô lạnh buốt, hòa cùng những giọt nước mắt ấm nóng mà cô không thể kìm nén được nữa.
Khi xe lăn bánh, qua gương chiếu hậu, Hyun-woo nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Soo-ah đang đứng run rẩy giữa làn xe cộ đông đúc, tay ôm chặt ngực như thể đang chịu đựng một cơn đau dữ dội.
"Hyun-woo, anh sao thế? Sao tay anh run vậy?" - Min-hee lo lắng hỏi khi thấy anh siết chặt vô lăng đến mức gân xanh nổi lên.
"Không có gì. Chỉ là thấy một vài thứ chướng mắt thôi." - Anh lạnh lùng đáp, nhưng đôi mắt anh đỏ ngầu.
Sự dày vò này, rốt cuộc là anh đang dành cho cô, hay là đang tự trừng phạt chính trái tim mình? Anh thà thấy cô đau khổ vì anh, còn hơn là thấy cô rời xa anh và sống một cuộc đời không có anh bên cạnh. Bởi vì anh biết, giữa cơn mưa thù hận này, chỉ có sự tàn nhẫn của anh mới là "ngọn lửa" duy nhất giữ cô lại trong tầm mắt của anh.