Tối hôm đó, Seoul khoác lên mình lớp áo đèn màu lộng lẫy, nhưng không gian bên trong biệt thự riêng của Cha Hyun-woo lại bao trùm bởi sự ngột ngạt. Đây là lần đầu tiên Soo-ah bị gọi đến nhà riêng của anh kể từ khi ký bản hợp đồng.
"Thay bộ đồ này vào. Đêm nay có một buổi tiệc kín của giới thượng lưu tại khách sạn Diamond. Em sẽ đi cùng tôi với tư cách là 'phần thưởng' cho trò chơi cá cược."
Hyun-woo ném lên giường một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực, xẻ sâu ở lưng. Màu đỏ ấy chói mắt như một vệt máu, khiến Soo-ah cảm thấy rùng mình.
"Giám đốc... tôi nghĩ mình không phù hợp với những nơi như vậy."
Hyun-woo tiến lại gần, ngón tay anh lướt nhẹ từ vành tai xuống cổ cô, mang theo một sự đụng chạm vừa dịu dàng vừa nguy hiểm. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại lạnh như băng:
"Em không có quyền lựa chọn. Nhớ cho kỹ, Han Soo-ah, em là món nợ mà cha em không trả nổi. Vì vậy, em phải dùng mọi thứ mình có để bù đắp vào đó. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là em phải bị vứt bỏ như một món đồ chơi."
...
Buổi tiệc diễn ra trong tiếng nhạc cổ điển du dương và mùi rượu vang thượng hạng. Soo-ah đứng bên cạnh Hyun-woo, thu hút mọi ánh nhìn bởi vẻ đẹp u sầu và mong manh trong chiếc váy đỏ. Đám công tử nhà giàu bắt đầu bàn tán về cô như một món hàng mới lạ.
"Hyun-woo, trợ lý mới của cậu trông 'ngon' đấy. Có muốn đổi bằng dự án phía Tây thành phố không?" - Một tên thiếu gia họ Choi cười cợt, bàn tay hắn định chạm vào vai Soo-ah.
Soo-ah chết lặng, đôi mắt cô cầu cứu nhìn về phía Hyun-woo. Anh vẫn thản nhiên nhấp một ngụm rượu, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng:
"Dự án phía Tây à? Giá đó có vẻ hơi thấp cho một người 'từng' là thiên kim tiểu thư như cô ấy đấy."
Hắn ta cười lớn, càng được đà lấn tới, bàn tay thô bạo định nắm lấy cổ tay Soo-ah. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Hyun-woo đột ngột đặt ly rượu xuống bàn một cách nặng nề. Tiếng "cạnh" vang lên khô khốc khiến không gian xung quanh im bặt.
Anh kéo mạnh Soo-ah về phía mình, cánh tay rắn chắc ôm trọn lấy eo cô, một hành động mang tính đánh dấu chủ quyền tuyệt đối. Anh nhìn thẳng vào tên thiếu gia kia, ánh mắt sắc lẹm như một loài thú dữ đang bảo vệ con mồi:
"Nhưng tôi chưa có ý định đổi. Đồ của Cha Hyun-woo, dù tôi có chán, tôi cũng thích tự tay vứt bỏ hơn là để người khác chạm vào."
Câu nói mang đầy sự sỉ nhục: anh coi cô là đồ vật, là thứ anh đã chán ghét. Thế nhưng, trong cái ôm siết chặt đến mức khiến cô đau ấy, Soo-ah lại cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của anh.
Khi ra về, trên chiếc xe chạy nhanh qua những con phố đẫm nước mưa, Hyun-woo đột ngột dừng xe ở ven đường. Anh quay sang, thô bạo ép cô vào ghế lái phụ.
"Em thấy vui khi bọn đàn ông đó nhìn mình như vậy sao?" - Anh gầm lên, hơi rượu nồng nặc phả vào mặt cô.
"Không phải chính anh là người muốn đưa tôi đến đó sao?" - Soo-ah nghẹn ngào, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. - "Anh muốn dẫm nát tôi đến mức nào nữa thì mới vừa lòng?"
Hyun-woo nhìn những giọt nước mắt của cô, bàn tay anh run lên. Thay vì một lời mắng nhiếc, anh đột ngột cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt ấy một cách điên cuồng và đầy đau đớn. Nụ hôn tràn đầy vị mặn của nước mắt và sự tuyệt vọng.
Đó là một sự sỉ nhục ngọt ngào — anh dùng những nụ hôn để trừng phạt cô, nhưng thực chất là để che giấu nỗi sợ hãi rằng cô sẽ thực sự biến mất khỏi cuộc đời anh.
"Đừng khóc..." - Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa kính. - "Cứ hận tôi đi, nhưng tuyệt đối không được khóc vì kẻ nào khác ngoài tôi."