MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Giữ Lửa Trong MưaChương 5: BỮA TIỆC TỐI VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA "VỊ HÔN THÊ"

Kẻ Giữ Lửa Trong Mưa

Chương 5: BỮA TIỆC TỐI VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA "VỊ HÔN THÊ"

710 từ · ~4 phút đọc

Dinh thự nhà họ Cha tối nay rực rỡ ánh đèn. Đây không phải là một buổi tiệc xã giao thông thường, mà là tiệc mừng thọ của lão chủ tịch — ông nội của Hyun-woo. Mọi nhân vật quyền lực nhất giới tài phiệt đều có mặt, và tất nhiên, không thể thiếu Kang Min-hee.

Soo-ah đứng ở một góc khuất trong bếp, mặc bộ đồng phục của nhân viên phục vụ thay vì váy dạ hội. Đây là yêu cầu của mẹ Hyun-woo — bà Park, người luôn coi sự hiện diện của Soo-ah trong công ty con trai mình là một vết nhơ.

"Bưng khay rượu này ra sảnh chính. Đừng có ngẩng mặt lên, cũng đừng để ai nhận ra cô là con gái của lão già phá sản đó," bà Park lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm.

Soo-ah cúi đầu, đôi tay bưng khay bạc nặng trĩu run rẩy. Khi bước ra sảnh chính, cô lập tức nhìn thấy Hyun-woo. Anh đứng giữa đám đông, mặc bộ vest đen lịch lãm, bên cạnh là Kang Min-hee trong chiếc váy trắng tinh khôi như một thiên nga. Họ đứng đó, đẹp đôi đến mức khiến trái tim Soo-ah thắt lại.

"Ôi, nhìn kìa, đây chẳng phải là tiểu thư Han của tập đoàn Han-shin ngày xưa sao?"

Giọng nói lanh lảnh của Kang Min-hee vang lên giữa lúc tiếng nhạc vừa dứt. Cô ta cố tình nói to để thu hút sự chú ý của mọi người.

Hyun-woo khựng lại. Anh nhìn thấy Soo-ah đang đứng chôn chân tại chỗ, khay rượu trên tay cô chao đảo. Ánh mắt anh tối sầm lại, nhưng anh không bước tới.

Min-hee tiến lại gần, mỉm cười đầy ác ý: "Hyun-woo à, em nghe nói anh nhận cô ta vào làm 'trợ lý đặc biệt', không ngờ lại là kiểu trợ lý đi bưng rượu phục vụ thế này. Đúng là vật họp theo loài, người ở tầng lớp nào thì nên về đúng chỗ đó, phải không?"

Đám đông bắt đầu xì xầm. Những ánh mắt khinh miệt, những tiếng cười mỉa mai đổ dồn về phía Soo-ah. Cô cảm thấy mặt đất dưới chân như nứt ra.

"Giám đốc Cha, anh thấy em nói đúng không?" Min-hee quay sang nhìn Hyun-woo, chờ đợi một lời đồng tình.

Hyun-woo im lặng một lúc lâu. Anh nhìn vào đôi mắt đang ngấn lệ của Soo-ah — đôi mắt đang cầu xin anh một sự giải thoát. Nhưng rồi, anh nhếch môi, thản nhiên cầm lấy một ly rượu trên khay của cô.

"Đúng vậy," anh lạnh lùng đáp, giọng nói vang vọng khắp sảnh. "Cô ta đang làm đúng công việc mà tôi đã trả tiền để cô ta làm. Một kẻ nợ nần thì không có quyền chọn chỗ đứng."

Nói rồi, anh cố tình buông tay. Ly rượu vang đỏ rơi xuống, chất lỏng màu đỏ tươi bắn tung tóe lên đôi giày da bóng loáng của anh và vạt váy của Soo-ah.

"Lau đi," anh ra lệnh, đôi mắt nhìn cô đầy tàn nhẫn. "Lau sạch vết bẩn này cho vị hôn thê của tôi xem cô có thực sự xứng đáng với số tiền tôi bỏ ra hay không."

Soo-ah cảm thấy linh hồn mình như vỡ vụn. Giữa bao nhiêu con người cao quý, cô phải quỳ xuống dưới chân anh, dùng chiếc khăn trắng muốt để lau đi những giọt rượu trên giày anh. Nước mắt cô rơi xuống, hòa lẫn vào màu đỏ của rượu vang.

Min-hee cười đắc thắng, còn Hyun-woo thì đứng đó, nhìn xuống đỉnh đầu của người con gái mình yêu. Không ai thấy được bàn tay anh đang giấu sau lưng đang siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào thịt, rướm máu.

Anh đang dày vò cô, nhưng mỗi lời nói ra lại như một mũi dao quay ngược lại đâm thấu tim anh. Anh phải khiến cô trở nên hèn mọn trong mắt mọi người, vì chỉ khi cô không còn gì cả, cô mới không thể rời xa vòng tay tăm tối của anh.

Bữa tiệc vẫn tiếp diễn trong sự xa hoa, chỉ có một "ngọn lửa" nhỏ nhoi trong lòng Soo-ah vừa chính thức lụi tàn giữa cơn mưa lạnh lẽo nhất cuộc đời.