Sau cơn kích động dữ dội tại cổng biệt thự, Soo-ah rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Cô không còn gào thét, không còn khóc lóc, chỉ ngồi bất động bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa cuối đông đang dần chuyển thành tuyết rơi nặng hạt.
Hyun-woo biết rằng việc che giấu không còn tác dụng nữa. Nếu anh không tự tay lật mở quá khứ, những kẻ như Kang Min-hee sẽ dùng nó để bóp nghẹt cô một lần nữa.
"Soo-ah à, chúng ta đi gặp một người nhé?" - Anh khẽ khàng quỳ xuống bên cạnh cô, giọng nói đầy sự hối lỗi mà trước đây anh chưa từng bộc lộ.
...
Họ đến một ngôi nhà cổ nằm sâu trong ngoại ô Seoul. Người đón họ là ông Park – cựu lái xe riêng của mẹ Hyun-woo, người đã biến mất không dấu vết ngay sau vụ tai nạn năm đó.
Nhìn thấy Hyun-woo, đôi mắt già nua của ông Park tràn đầy sự hối hận. Ông nhìn sang Soo-ah, rồi đột ngột quỳ sụp xuống:
"Tiểu thư Han... cậu chủ Cha... Cuối cùng ngày này cũng đến. Tôi đã sống trong sự dằn vặt này quá lâu rồi."
Hyun-woo siết chặt tay Soo-ah, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ lòng bàn tay cô. Ông Park bắt đầu kể, giọng run rẩy:
"Ngày hôm đó, phu nhân không hề nhảy lầu vì phá sản. Bà ấy đã hẹn gặp Chủ tịch (cha của Hyun-woo) để yêu cầu ông ấy dừng việc biển thủ công quỹ của tập đoàn Han-shin. Bà ấy muốn bảo vệ sự trong sạch cho ông Han – người bạn thân thiết nhất của mình. Nhưng... giữa họ đã xảy ra cãi vã lớn."
Soo-ah ngước mắt lên, hơi thở cô trở nên dồn dập.
"Chủ tịch đã đe dọa sẽ tiêu diệt cả gia đình ông Han nếu phu nhân tiết lộ sự thật. Trong lúc giằng co bên ban công, chính Chủ tịch đã buông tay... Tôi đã đứng ở góc hành lang và nhìn thấy tất cả. Ông ấy đã mua chuộc tôi, bắt tôi biến mất và dựng lên hiện trường một vụ tự sát vì trầm cảm do nợ nần."
"Vậy còn cha tôi?" - Soo-ah khàn giọng hỏi, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
"Ông Han biết tất cả. Nhưng vì muốn bảo vệ danh dự cuối cùng cho phu nhân, và vì... vì Chủ tịch đe dọa sẽ làm hại đến cô, tiểu thư ạ. Ông ấy đã chấp nhận ký vào bản nhận tội thay, chấp nhận để tập đoàn Han-shin sụp đổ để đổi lấy sự an toàn cho cô."
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa.
Hyun-woo cảm thấy toàn bộ thế giới của mình sụp đổ. Cha anh – người đàn ông anh hằng kính trọng, người đã dạy anh về lòng kiêu hãnh của dòng tộc – lại là một kẻ giết vợ, một kẻ vu khống tàn nhẫn. Và anh, đứa con trai ngu muội của ông ta, đã dùng mười năm qua để hành hạ con gái của người ân nhân duy nhất.
"Hyun-woo..." - Soo-ah quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô lúc này không còn là của cô gái 17 tuổi, mà là của một người phụ nữ đã nếm trải tận cùng của nỗi đau. - "Anh đã nói cha tôi là kẻ giết người. Anh đã nói tôi nợ anh một mạng sống..."
"Soo-ah, anh..."
"Anh đã dùng sự hận thù giả tạo đó để biến cuộc đời tôi thành địa ngục. Anh đã để cha tôi chết cô độc trong tù với danh xưng kẻ phản bội." - Cô cười, một nụ cười thảm hại và đau đớn. - "Hóa ra, kẻ nợ mạng sống ở đây không phải là tôi. Mà là nhà họ Cha các người nợ gia đình tôi... nợ cha tôi cả một cuộc đời!"
Soo-ah đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi ngôi nhà. Hyun-woo định đuổi theo nhưng đôi chân anh nặng như chì. Sự thật đã phơi bày, nhưng nó không mang lại sự cứu rỗi. Nó chỉ khắc sâu thêm một hố ngăn cách không thể lấp đầy giữa hai người.
Dưới màn mưa tuyết trắng xóa, Soo-ah nhìn lên bầu trời. Bí mật đã được hé lộ, nhưng cha cô không còn nữa, thanh xuân của cô đã nát tan, và người đàn ông cô yêu nhất lại chính là con trai của kẻ đã phá hủy tất cả.
Cơn mưa này, rốt cuộc bao giờ mới tạnh?