Bệnh viện vào buổi sáng sớm bao trùm bởi mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Sau ba ngày hôn mê, những ngón tay của Soo-ah khẽ cử động. Hyun-woo, người chưa hề rời khỏi giường bệnh lấy một bước, lập tức bật dậy.
"Soo-ah? Em nghe thấy tôi nói không?"
Đôi mắt Soo-ah chậm rãi mở ra. Nhưng thay vì sự trống rỗng hay oán hận như anh hằng lo sợ, đôi mắt ấy lại trong veo, tràn đầy sự ngây ngô và bỡ ngỡ. Cô nhìn quanh phòng bệnh, rồi dừng lại ở gương mặt râu ria lởm chởm, hốc hác của Hyun-woo.
"Anh... anh là ai vậy?" - Cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Hyun-woo sững sờ. Tim anh như ngừng đập trong một nhịp. "Em không nhớ tôi sao? Tôi là... Hyun-woo."
Soo-ah nhíu mày, rồi đột nhiên một nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi cô: "Anh Hyun-woo? Anh Hyun-woo của em sao lại già đi thế này? Có phải em ngủ quên lâu quá không? Hôm nay là ngày mình đi xem triển lãm tranh mà."
Bác sĩ vội vàng có mặt. Sau một loạt bài kiểm tra, ông nhìn Hyun-woo với ánh mắt phức tạp: "Cú sốc tâm lý quá lớn cộng với tác dụng của thuốc đã khiến bệnh nhân rơi vào trạng thái 'phòng vệ tâm trí'. Cô ấy đã tự tay xóa sạch ký ức của 3 năm đau khổ vừa qua. Hiện tại, ký ức của cô ấy đang dừng lại ở năm 17 tuổi."
Hyun-woo đứng lặng người. Cô đã quên tất cả. Quên bản hợp đồng nô lệ, quên những trận mưa tuyết, quên cả sự tàn nhẫn của anh. Cô chỉ nhớ về người anh hàng xóm của mười năm trước.
Đây chẳng phải là cơ hội để anh làm lại từ đầu sao?
Anh quyết định đưa cô về biệt thự, nhưng lần này là ở căn phòng lớn nhất, đẹp nhất. Anh cất sạch bản hợp đồng, những bộ váy hở hang và mọi thứ liên quan đến "trợ lý đặc biệt". Anh muốn tạo ra một thiên đường giả tạo để giữ lấy cô.
Thế nhưng, Soo-ah của tuổi 17 lại rất nhạy cảm. Cô bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ.
"Tại sao anh lại nhốt em ở đây? Tại sao điện thoại của em không có? Em muốn về nhà gặp cha," cô bắt đầu lo lắng khi thấy Hyun-woo luôn tìm cách giữ cô trong nhà.
Sự "chạy trốn" của cô bắt đầu từ ý định lẻn ra ngoài để tìm cha mình. Một buổi chiều, lợi dụng lúc Hyun-woo đang họp, Soo-ah lén chạy ra cổng biệt thự. Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào cánh cổng sắt lạnh lẽo — nơi cô từng gục ngã dưới mưa tuyết — một luồng ký ức xám xịt đột ngột xẹt qua đại não khiến cô đau nhói.
"Cô Han, cô định đi đâu?" - Tiếng của Kang Min-hee vang lên đầy mỉa mai từ phía sau.
Min-hee bước xuống từ chiếc xe sang trọng, môi nở một nụ cười ác độc. Cô ta không để yên cho vở kịch của Hyun-woo tiếp diễn.
"Cha cô? Ông ta chết trong tù từ lâu rồi. Cô không nhớ sao? Cô đang là món đồ chơi bị Hyun-woo hành hạ mà. Đừng có giả vờ mất trí để được anh ấy thương hại nữa."
"Cô nói dối! Anh Hyun-woo nói cha tôi đang đi công tác xa!" - Soo-ah hét lên, hai tay ôm lấy đầu.
"Nhìn vào cổ tay mình đi!" - Min-hee tiến lại gần, thô bạo kéo tay áo của Soo-ah lên, để lộ những vết sẹo mờ từ những lần cô bị anh dày vò và kiệt sức. - "Đây chính là 'tình yêu' của Cha Hyun-woo dành cho kẻ thù đấy."
Đúng lúc đó, xe của Hyun-woo lao vào sân. Anh nhìn thấy cảnh tượng đó, lập tức lao xuống xe.
"Kang Min-hee! Câm miệng lại!"
Hyun-woo vươn tay muốn ôm lấy Soo-ah, nhưng cô lùi lại, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng. Sự ngây thơ của tuổi 17 đang nứt vỡ, nhường chỗ cho những mảnh vỡ của thực tại tàn khốc đang ùa về.
"Đừng chạm vào tôi!" - Soo-ah hét lên, hơi thở dồn dập. - "Anh không phải anh Hyun-woo... Anh là quỷ dữ... Trả lại cha cho tôi! Trả lại mọi thứ cho tôi!"
Cuộc chạy trốn khỏi thực tại của cô đã thất bại. Ngôi nhà mà anh cố công xây dựng bằng những lời nói dối đã sụp đổ chỉ sau một câu nói. Hyun-woo đứng đó, đôi bàn tay chơi vơi giữa không trung, cay đắng nhận ra rằng: Dù cô có quên đi, thì những vết thương trên da thịt và trong tâm hồn cô vẫn luôn biết cách để nhắc cô nhớ rằng anh là ai.