MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Giữ Lửa Trong MưaChương 11: CHA HYUN-WOO, ANH CÓ THỰC SỰ CÓ TRÁI TIM?

Kẻ Giữ Lửa Trong Mưa

Chương 11: CHA HYUN-WOO, ANH CÓ THỰC SỰ CÓ TRÁI TIM?

769 từ · ~4 phút đọc

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Seoul, nhưng nó không át được tiếng gào thét câm lặng trong lòng Cha Hyun-woo.

Trước phòng cấp cứu, ánh đèn đỏ rực như thiêu cháy đôi mắt anh. Hyun-woo ngồi bệt xuống sàn hành lang, đôi bàn tay từng ký những bản hợp đồng nghìn tỷ giờ đây run rẩy, đầy những vết xước do anh tự cào vào da thịt mình. Trên áo vest của anh vẫn còn vương lại mùi hương nhàn nhạt của cánh hoa trà — mùi hương cuối cùng của Soo-ah trước khi cô chìm vào bóng tối.

Cánh cửa bật mở, bác sĩ bước ra với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

"Giám đốc Cha, chúng tôi đã rửa ruột cho bệnh nhân, nhưng cô ấy đã uống một lượng thuốc quá lớn trong tình trạng cơ thể suy kiệt hoàn toàn. Hiện tại cô ấy đã qua cơn nguy kịch nhưng... cô ấy không có ý chí muốn tỉnh lại."

"Ý chí muốn tỉnh lại?" - Hyun-woo lặp lại, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô bị giẫm nát.

"Đúng vậy. Dường như bệnh nhân đã chuẩn bị cho cái chết này từ rất lâu. Thể xác có thể cứu, nhưng nếu tâm hồn họ đã chọn cách rời đi, chúng tôi cũng vô năng vi lực."

Hyun-woo lảo đảo bước vào phòng hồi sức tích cực. Nhìn Soo-ah nằm đó, nhỏ bé và lọt thỏm giữa mớ dây rợ, trái tim anh như bị ai đó dùng dao cùn cứa từng nhát một.

Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, áp vào mặt mình. "Han Soo-ah, em định dùng cách này để trả thù tôi sao? Em định bắt tôi sống cả đời trong sự dằn vặt này sao? Tỉnh lại đi... tôi xin em..."

Đúng lúc đó, trợ lý Kim bước vào, gương mặt tái mét, tay cầm một xấp tài liệu cũ nát.

"Giám đốc... có chuyện này... tôi nghĩ anh cần phải xem ngay. Đây là những tài liệu bảo mật từ kho lưu trữ của phu nhân quá cố mà tôi vừa tìm thấy sau khi anh yêu cầu lục soát lại vụ án năm xưa."

Hyun-woo giật lấy xấp tài liệu. Càng đọc, đồng tử anh càng co rút lại, hơi thở trở nên dồn dập.

Bên trong là nhật ký của mẹ anh và một bản thỏa thuận ngầm. Cha của Soo-ah — ông Han — năm đó không phải là kẻ chủ mưu dồn mẹ anh vào đường cùng. Ngược lại, chính ông đã âm thầm dùng toàn bộ tài sản của tập đoàn Han-shin để bảo lãnh cho những khoản nợ khổng lồ mà cha của Hyun-woo (ông chủ tịch hiện tại) đã gây ra rồi đổ lỗi cho vợ mình.

Mẹ anh nhảy lầu không phải vì ông Han, mà vì bà phát hiện ra chồng mình — người bà yêu nhất — đã phản bội và biến bà thành vật tế thần cho những sai lầm của tập đoàn. Ông Han vì giữ lời hứa bảo vệ danh dự cuối cùng cho mẹ Hyun-woo mà đã chấp nhận mang danh "kẻ tội đồ", chịu cảnh phá sản và tù tội.

Tờ giấy trên tay Hyun-woo rơi xuống sàn.

Hóa ra bấy lâu nay, anh đã hận nhầm người. Anh đã dùng sự tàn nhẫn nhất để đối xử với con gái của người ân nhân đã bảo vệ mẹ mình. Anh đã biến người con gái anh yêu nhất thành nô lệ, sỉ nhục cô, chà đạp cô chỉ để trả thù cho một lời nói dối mà cha ruột anh đã dựng lên.

"Cha Hyun-woo... anh có thực sự có trái tim không?" - Câu hỏi của Soo-ah trong một cơn mưa cũ bỗng vang vọng lại trong tâm trí anh.

Anh nhìn xuống Soo-ah, người đang nằm đó im lìm như một đóa hoa hồng đã héo úa. Sự thật này còn đau đớn hơn cả cái chết. Anh đã tự tay phá hủy gia đình cô, đẩy cha cô vào chỗ chết (ông đã mất trong tù vì bạo bệnh) và giờ đây là đẩy chính cô vào con đường tự sát.

Hyun-woo quỳ sụp xuống bên giường bệnh, anh áp trán vào thành giường, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa giữa căn phòng trắng xóa.

"Anh sai rồi... Soo-ah à... Anh sai thật rồi..."

Nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng máy nhịp tim vang lên những hồi dài đơn điệu. Ngoài trời, cơn mưa vẫn không ngừng rơi, dường như đang khóc cho một tình yêu đã bị lòng thù hận mù quáng băm vằn thành nghìn mảnh.