Sức chịu đựng của một con người giống như một sợi dây đàn, dù dẻo dai đến đâu, nếu cứ bị kéo căng mãi bởi nỗi đau và sự sỉ nhục, nó cũng sẽ đến ngày đứt đoạn. Và ngày đó đã đến với Soo-ah vào một buổi chiều muộn tại văn phòng tập đoàn.
Cô đang mang tài liệu vào phòng làm việc của Hyun-woo thì khựng lại khi nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Kang Min-hee vang lên bên trong.
"Hyun-woo à, anh vẫn còn giữ cô ta bên cạnh sao? Không sợ 'vật bẩn' đó làm hỏng vận khí của anh à?"
Giọng nói trầm thấp của Hyun-woo vang lên ngay sau đó, lạnh lùng đến mức khiến máu trong người Soo-ah như đông cứng lại: "Giữ cô ta lại chỉ để nhìn thấy sự thảm hại của nhà họ Han mỗi ngày thôi. Một khi cô ta không còn giá trị để giày vò, tôi sẽ tự tay vứt cô ta vào bãi rác."
"Anh thật tàn nhẫn," Min-hee cười đắc thắng. "Nhưng em thích sự tàn nhẫn này của anh."
Tờ tài liệu trong tay Soo-ah rơi xuống sàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. Bên trong im bạt. Soo-ah không bỏ chạy, cô cũng không khóc. Cô chỉ đứng đó, đôi mắt trống rỗng nhìn vào cánh cửa gỗ xa hoa.
Hóa ra, những ly sữa nóng, chiếc áo khoác trong đêm tuyết hay chút hơi ấm le lói bấy lâu nay... tất cả chỉ là ảo giác do cô tự huyễn hoặc mình. Anh giữ cô lại không phải vì một chút tình xưa nghĩa cũ, mà là để thỏa mãn cơn khát trả thù, để nhìn cô lụi tàn dần theo năm tháng.
Đủ rồi.
Tối hôm đó, Soo-ah trở về biệt thự sớm hơn thường lệ. Cô không nấu cơm, không dọn dẹp. Cô vào phòng, tắm rửa sạch sẽ và thay bộ váy trắng đơn giản nhất mà cô mang theo từ căn nhà cũ.
Cô ngồi vào bàn, lấy ra tờ giấy trắng và viết những dòng chữ cuối cùng. Không có lời trách móc, không có sự oán hận, chỉ có một lời cầu xin: "Hyun-woo, khoản nợ của cha tôi, tôi dùng mạng mình để xóa sạch. Xin anh... hãy để em trai tôi được yên."
Cô đặt bản hợp đồng "màu máu" năm xưa lên trên bức thư, rồi chậm rãi mở ngăn kéo lấy ra lọ thuốc ngủ mà cô đã bí mật tích trữ bấy lâu nay.
Bên ngoài, trời lại bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa quất vào cửa sổ như tiếng khóc than của đất trời. Soo-ah nhìn ra màn đêm xám xịt, khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên sau ba năm, cô cảm thấy bình yên đến thế. Cô không còn sợ mưa, không còn sợ lạnh, vì cô sắp đến một nơi mà không có sự thù hận nào có thể chạm tới.
Cùng lúc đó, tại công ty, Hyun-woo đang bần thần nhìn vào màn hình máy tính. Những lời anh nói với Min-hee lúc chiều chỉ là để gạt cô ta đi, để che giấu sự thật rằng anh đang dần mất đi khả năng kiểm soát trái tim mình trước Soo-ah.
Bất chợt, một cảm giác bất an dữ dội bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Anh vội vã vơ lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi văn phòng mặc kệ sự ngỡ ngàng của trợ lý Kim.
"Soo-ah! Đợi anh!"
Chiếc xe của anh lao đi điên cuồng trong màn mưa tầm tã. Anh vừa lái xe vừa gọi điện cho cô, nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. Khi anh xông vào biệt thự và đạp tung cánh cửa phòng cô, đập vào mắt anh là một cảnh tượng khiến hơi thở anh hoàn toàn ngưng trệ.
Soo-ah đang nằm trên giường, gương mặt thanh thản như đang ngủ, nhưng làn da cô đã tái nhợt và lạnh ngắt. Trên sàn nhà, lọ thuốc trống không nằm lăn lóc bên cạnh bức thư tuyệt mệnh đẫm nước mưa từ cửa sổ hắt vào.
"Không... Soo-ah! Han Soo-ah!"
Hyun-woo quỳ rạp xuống bên giường, anh ôm lấy cơ thể không còn sức sống của cô, điên cuồng lay gọi. Sự tàn nhẫn, thù hận, kiêu hãnh... tất cả đều sụp đổ trong giây phút này. Anh nhận ra rằng, trong trò chơi giày vò này, kẻ thua cuộc thảm hại nhất chính là anh.
Anh đã dập tắt ngọn lửa duy nhất sưởi ấm cuộc đời mình, và giờ đây, anh phải đối mặt với bóng đêm và cơn mưa vĩnh cửu.