MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Giữ Lửa Trong MưaChương 9: SỰ QUAN TÂM THẦM LẶNG SAU NHỮNG CÁNH CỬA ĐÓNG KÍN

Kẻ Giữ Lửa Trong Mưa

Chương 9: SỰ QUAN TÂM THẦM LẶNG SAU NHỮNG CÁNH CỬA ĐÓNG KÍN

669 từ · ~4 phút đọc

Soo-ah trở về biệt thự họ Cha trong một chiều đông xám xịt. Cô không còn được ở căn phòng kho lạnh lẽo như trước, nhưng cũng không được bước chân vào gian chính. Hyun-woo sắp xếp cho cô ở một căn phòng nhỏ phía cuối hành lang tầng hai — nơi gần phòng làm việc của anh nhất, nhưng cũng là nơi cách biệt nhất với sự ồn ào của căn nhà.

Cô sống như một bóng ma. Không nói cười, không phản kháng, chỉ lẳng lặng thực hiện mọi yêu cầu vô lý của anh.

"Cà phê quá nguội. Làm lại." "Hồ sơ này sắp xếp sai rồi. Làm lại."

Mỗi ngày, Hyun-woo đều tìm ra hàng chục lý do để mắng nhiếc cô. Anh muốn nhìn thấy sự tức giận, sự giải thích, hay thậm chí là sự khóc lóc của cô như trước đây. Nhưng đáp lại anh chỉ là cái cúi đầu nhẹ nhàng và câu nói đều đều: "Vâng, tôi biết rồi."

Sự im lặng của Soo-ah giống như một loại thuốc độc, gặm nhấm sự kiên nhẫn của Hyun-woo. Anh phát điên vì cảm giác cô đang dần rời xa tầm kiểm soát của mình, không phải về thể xác, mà là về linh hồn.

Thế nhưng, đằng sau những lời cay nghiệt ấy là một sự thật khác.

"Quản gia Lee, từ ngày mai, trong món canh của cô ấy phải thêm nhân sâm và táo đỏ. Nhưng tuyệt đối không được nói là ý của tôi," Hyun-woo đứng trong bóng tối của gian bếp, giọng thấp xuống đầy vẻ đe dọa.

"Vâng, thưa Giám đốc. Nhưng còn việc cô Han phải làm việc đến 2 giờ sáng mỗi đêm..."

"Cứ để cô ta làm. Nhưng hãy tắt bớt điều hòa ở sảnh chính và đốt lò sưởi ở hành lang lên."

Mỗi đêm, khi cả biệt thự đã chìm vào giấc ngủ, cánh cửa phòng làm việc của Hyun-woo mới khẽ mở. Anh bước ra hành lang, đứng lặng lẽ trước căn phòng đóng kín của Soo-ah. Anh không vào trong. Anh chỉ đứng đó, áp tai vào cánh cửa gỗ để nghe tiếng ho khan yếu ớt của cô, hoặc đơn giản chỉ là để cảm nhận rằng cô vẫn còn ở đó, dưới cùng một mái nhà với anh.

Có một lần, Soo-ah ngủ quên trên bàn làm việc tại sảnh vì quá kiệt sức. Hyun-woo đi xuống, nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé, tội nghiệp của cô giữa không gian rộng lớn lạnh lẽo. Anh đứng đó rất lâu, bàn tay đưa ra định vuốt ve mái tóc cô nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Anh cởi chiếc áo khoác len đắt tiền của mình, nhẹ nhàng đắp lên người cô. Hành động đó dịu dàng đến mức chính anh cũng cảm thấy ghê tởm bản thân mình.

"Tại sao em lại là con gái của ông ta?" - Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi tan vào không khí lạnh. - "Tại sao người tôi muốn giết nhất lại là người tôi muốn che chở nhất?"

Sáng hôm sau, khi Soo-ah tỉnh dậy, chiếc áo khoác đã biến mất. Thay vào đó là một ly sữa nóng đặt trên bàn cùng mẩu giấy ghi chú bằng nét chữ cứng cáp của trợ lý Kim: "Giám đốc nói nếu cô còn ngủ gật trong giờ làm việc, cô sẽ bị trừ lương."

Soo-ah cầm ly sữa, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết bắt đầu rơi dày đặc. Cô không ngốc. Cô biết mùi hương gỗ tuyết tùng trên chiếc áo khoác đêm qua không phải của trợ lý Kim.

Hai con người, ngăn cách bởi một cánh cửa gỗ và một mối thù truyền kiếp, nhưng lại cùng thở chung một bầu không khí của sự cô độc và khao khát được thấu hiểu. Ngọn lửa anh giữ trong mưa, hóa ra chưa bao giờ tắt, nó chỉ đang cháy âm ỉ và đau đớn hơn bao giờ hết.