Soo-ah tỉnh lại vào một buổi chiều tà, khi ánh nắng yếu ớt của mùa đông hắt qua khe cửa sổ bệnh viện. Điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là hơi ấm, mà là sự trống rỗng đến tê dại.
Bên cạnh giường, Hyun-woo đang gục đầu ngủ thiếp đi. Trông anh lúc này không giống một vị tổng tài quyền lực, mà giống một kẻ hành khất đang cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng. Nhưng ngay khi thấy đôi mi của Soo-ah động đậy, anh lập tức tỉnh giấc, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng thường nhật như một chiếc mặt nạ sắt.
"Tỉnh rồi thì uống nước đi," anh nói, tay rót nước nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Soo-ah nhìn anh, ánh mắt không còn sự oán hận, cũng không còn tình yêu. Nó chỉ là một mặt hồ phẳng lặng, đã đóng băng sau một đêm dài dưới mưa tuyết. Cô đẩy ly nước ra, giọng khàn đặc:
"Tại sao không để tôi chết đi?"
Bàn tay Hyun-woo khựng lại giữa không trung. Anh siết chặt ly thủy tinh, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. "Chết? Em nghĩ cái chết có thể xóa sạch nợ nần sao? Han Soo-ah, em nợ tôi cả một mạng người."
Cụm từ "mạng người" khiến Soo-ah sững sờ. Cô biết gia đình mình phá sản, biết cha mình nợ nần, nhưng mạng người là sao?
"Anh nói gì vậy?"
Hyun-woo đột ngột đứng bật dậy, anh lao đến tóm lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu vì căm phận của mình.
"Em có biết tại sao mẹ tôi lại nhảy lầu không? Có biết tại sao bà ấy lại chọn cái chết đau đớn đó không? Vì cha em! Chính ông ta đã lập mưu chiếm đoạt dự án tâm huyết nhất của bà ấy, dồn bà ấy vào đường cùng để rồi sau đó giả vờ là kẻ bị hại!"
Mỗi lời anh nói ra như một quả bom dội xuống tâm trí Soo-ah. Cô lắc đầu điên cuồng: "Không... cha tôi không phải người như vậy... không thể nào..."
"Sự thật luôn tàn khốc hơn em tưởng," Hyun-woo gằn giọng, hơi thở của anh mang theo sự đau đớn tột cùng. "Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt em, tôi lại nhớ đến hình ảnh mẹ mình nằm trên vũng máu. Tôi yêu em, đúng, tôi đã từng yêu em đến phát điên. Nhưng mỗi khi trái tim tôi đập vì em, tôi lại cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu."
Anh buông cô ra như thể vừa chạm phải một thứ gì đó bẩn thỉu. Soo-ah ngã quỵ xuống giường, lồng ngực phập phồng vì hơi thở đứt quãng.
Hóa ra, sự dày vò bấy lâu nay không phải là trò chơi quyền lực của kẻ giàu có. Đó là sự trả thù. Anh yêu cô, nhưng anh hận máu mủ chảy trong người cô. Cô là con gái của kẻ thù, nhưng lại là người duy nhất anh muốn ôm vào lòng mỗi khi đêm về.
"Hyun-woo à..." - Cô gọi tên anh, giọng nói vỡ vụn.
"Đừng gọi tên tôi bằng cái miệng đó!" - Anh quát lên, nhưng rồi lại đột ngột quay lưng đi để che giấu những giọt nước mắt đang chực trào. - "Sau khi xuất viện, em sẽ trở về biệt thự. Cuộc chơi này chưa kết thúc đâu. Tôi sẽ khiến em phải sống trong cái lồng này, để em nếm trải cảm giác tuyệt vọng mà mẹ tôi đã từng trải qua."
Hyun-woo bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Anh đứng tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của bệnh viện, trượt dài xuống đất. Anh đã nói ra bí mật ấy, đã đập tan chút hy vọng cuối cùng của cả hai.
Trong phòng bệnh, Soo-ah nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay này từng được anh nắm lấy, từng được anh hôn lên... Giờ đây, chúng là bàn tay của một kẻ mang tội.
Kẻ thù là người mình yêu nhất. Nỗi đau này, rốt cuộc ai mới là người mang nặng hơn?