MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Giữ Lửa Trong MưaChương 7: HÌNH PHẠT DƯỚI MƯA: TRÁI TIM BẮT ĐẦU RẠN NỨT

Kẻ Giữ Lửa Trong Mưa

Chương 7: HÌNH PHẠT DƯỚI MƯA: TRÁI TIM BẮT ĐẦU RẠN NỨT

734 từ · ~4 phút đọc

Bữa tiệc kết thúc trong sự ê chề của Soo-ah. Nhưng Kang Min-hee vẫn chưa dừng lại ở đó. Trước khi rời đi, cô ta đã lén bỏ chiếc vòng cổ kim cương trị giá hàng tỷ won của mình vào túi xách của Soo-ah rồi giả vờ hốt hoảng báo mất.

Sự việc vỡ lở ngay tại cổng biệt thự. Trước mặt các thành viên gia tộc họ Cha, mẹ của Hyun-woo đã tát Soo-ah một cú trời giáng.

"Đúng là bản tính nghèo hèn không bỏ được! Đã là kẻ hầu người hạ còn dám có thói ăn cắp!"

Soo-ah không biện minh, vì cô biết trong căn nhà này, lời nói của cô chẳng đáng một xu. Cô chỉ nhìn Hyun-woo, nhưng anh lại nhìn cô với ánh mắt thất vọng tột cùng. Anh không tin cô. Hoặc đúng hơn, anh đang mượn cớ này để trừng phạt sự "bướng bỉnh" của cô.

"Cút ra ngoài," Hyun-woo gằn giọng. "Đứng ở cổng cho đến khi tôi cho phép vào. Nếu chiếc vòng không tự tìm đường về, em cũng đừng hòng bước chân vào nhà."

Seoul đêm nay không chỉ có mưa, mà còn có những hạt tuyết đầu mùa bắt đầu rơi. Gió lạnh từ sông Hàn thổi về, len lỏi qua lớp áo phục vụ mỏng manh đã bị vấy bẩn bởi rượu vang.

Soo-ah đứng đó, bên cạnh cánh cổng sắt lạnh lẽo của biệt thự họ Cha. Nước mưa hòa lẫn với tuyết thấm vào da thịt, khiến toàn thân cô run rẩy không ngừng. Đôi chân cô tê dại, cảm giác như không còn thuộc về mình nữa.

Bên trong cửa sổ tầng hai, Hyun-woo đứng lặng lẽ sau rèm cửa. Anh nhìn bóng hình nhỏ bé đang co quắp dưới làn mưa tuyết. Trên bàn làm việc của anh, chiếc vòng cổ của Min-hee đang nằm đó — anh đã nhặt được nó từ túi của Soo-ah và biết tỏng đó là trò hèn hạ của Min-hee. Nhưng anh không nói ra.

Anh muốn cô phải chịu đựng. Anh muốn cô phải hiểu rằng, nếu không có sự bảo hộ của anh, cả thế giới này sẽ giẫm nát cô.

"Giám đốc... nhiệt độ bên ngoài đã xuống dưới 0 độ rồi. Cô Han... cô ấy dường như không ổn," trợ lý Kim lo lắng lên tiếng.

"Mặc kệ cô ta," Hyun-woo lạnh lùng quay đi, nhưng bàn tay anh lại bóp nát chiếc ly thủy tinh đang cầm, khiến những mảnh vỡ găm vào lòng bàn tay.

Một tiếng, hai tiếng trôi qua...

Soo-ah cảm thấy tầm nhìn của mình mờ đi. Hơi thở của cô yếu dần, phả ra những làn khói trắng trong không trung. Trái tim cô, vốn đã rạn nứt sau bao nhiêu năm tổn thương, giờ đây dường như đã vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Cô nhớ về ngày xưa, cũng dưới một cơn mưa rào, Hyun-woo đã cởi áo khoác che cho cô và nói: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."

"Lừa dối... tất cả đều là lừa dối..." - Cô thầm thì, giọng nói tan biến vào tiếng gió hú.

Đến gần sáng, khi tuyết đã phủ một lớp mỏng trên vai Soo-ah, cô đổ gục xuống mặt đường lạnh ngắt như một con búp bê bị hỏng.

Cánh cửa biệt thự lúc này mới mở toang. Hyun-woo lao ra như một kẻ điên. Anh bế thốc thân thể lạnh toát của cô vào lòng, khuôn mặt anh lộ rõ sự hoảng loạn tột độ mà anh vẫn hằng che giấu.

"Soo-ah! Han Soo-ah! Mở mắt ra nhìn tôi!" - Anh gào lên, áp khuôn mặt nóng hổi của mình vào đôi gò má tái nhợt của cô.

Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đáng sợ. Soo-ah không còn khóc, không còn đau đớn. Trong cơn hôn mê, cô dường như đã tìm thấy một lối thoát cho riêng mình — một nơi không có anh, không có mưa, và không có những bản hợp đồng màu máu.

Hyun-woo siết chặt cô vào ngực, nước mắt anh rơi xuống, thấm vào lớp tuyết trên tóc cô.

"Đừng chết... tôi cấm em chết... Em còn chưa trả hết nợ cho tôi mà..."

Tiếng khóc của người đàn ông quyền lực nhất Seoul vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch, đớn đau và tuyệt vọng như tiếng của một kẻ đã tự tay đốt cháy ngôi nhà duy nhất mà mình có thể trú ẩn.