Nắng tháng Chín ở Bắc Kinh vẫn còn mang theo cái oi nồng của mùa hạ, đổ xuống sân trường Đại học Thanh Hoa một màu vàng rực rỡ. Tiếng loa phóng thanh vang dội khắp các ngõ ngách, hòa cùng tiếng bước chân rộn rã và tiếng cười nói của tân sinh viên trong ngày khai giảng. Giữa bầu không khí náo nhiệt ấy, Trần Gia Huy hiện lên như một tiêu điểm tự nhiên. Với chiều cao vượt trội, mái tóc húi cua năng động và nụ cười rạng rỡ thường trực, anh đi đến đâu là tiếng xì xào ngưỡng mộ theo đến đó. Là gương mặt đại diện của khoa Truyền thông, Gia Huy vốn đã quen với việc trở thành tâm điểm, anh tận hưởng sự chú ý đó một cách tự tin và thoải mái.
Phía bên kia sân trường, dưới bóng râm của một cây ngô đồng cổ thụ, bầu không khí dường như cô đọng lại khi chạm vào vòng tròn quanh Chu Tuệ Lâm. Cô ngồi trên ghế đá, chiếc tai nghe chụp tai màu đen che kín đôi tai, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Đôi mắt cô dán chặt vào cuốn tạp chí chuyên ngành Sinh học, gương mặt thanh tú nhưng lạnh nhạt như tạc từ một khối băng. Tuệ Lâm không thích đám đông, càng không thích cái cách mà mọi người cứ phải cố làm ra vẻ hào hứng trong những buổi lễ hình thức như thế này.
Sự việc bắt đầu khi Gia Huy, trong vai trò là thành viên ban đón tiếp, được giao nhiệm vụ mời các tân sinh viên ưu tú lên ký tên vào bảng vàng danh dự của trường. Anh cầm chiếc bút ký, lướt qua đám đông và dừng lại trước cô gái đang tỏa ra khí chất "người lạ chớ gần" kia. Gia Huy nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất, nụ cười đã từng làm xiêu lòng không biết bao nhiêu nữ sinh khóa trên lẫn khóa dưới. Anh khom người, đưa chiếc bút về phía Tuệ Lâm và lên tiếng bằng chất giọng trầm ấm đặc trưng của dân truyền thông.
Chào bạn, mình là Gia Huy bên ban tổ chức. Bạn là Chu Tuệ Lâm của khoa Sinh học đúng không? Rất vinh dự được mời thủ khoa khối tự nhiên lên để lại chữ ký kỷ niệm cho trường.
Tiếng loa vừa dứt, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía ghế đá. Mọi người nín thở chờ đợi một màn tương tác ngọt ngào giữa nam thần và nữ thần. Thế nhưng, Tuệ Lâm thậm chí không hề ngẩng đầu lên. Cô vẫn chậm rãi lật sang trang mới của cuốn tạp chí, ngón tay thanh mảnh miết nhẹ trên mép giấy. Gia Huy vẫn kiên nhẫn đứng đó, nụ cười trên môi bắt đầu có chút gượng gạo khi sự im lặng kéo dài hơn mười giây. Anh nghĩ rằng cô không nghe thấy do đeo tai nghe, nên đã tiến lại gần hơn một bước, gõ nhẹ lên mặt bàn đá.
Bạn học Chu?
Lúc này, Tuệ Lâm mới từ từ tháo một bên tai nghe xuống. Cô ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt ấy lạnh lẽo và trống rỗng đến mức khiến một người luôn tự tin như Gia Huy phải sững lại một nhịp. Cô không hề có chút biểu cảm ngạc nhiên hay bối rối nào khi đối diện với "nam thần" của trường. Ngược lại, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại như thể sự hiện diện của anh là một loại ô nhiễm âm thanh đối với cô.
Có việc gì?
Giọng nói của cô cụt ngủn, mang theo sự sắc lẹm của một lưỡi dao. Gia Huy hắng giọng, cố gắng duy trì sự lịch thiệp cuối cùng khi nhận ra hàng nghìn con mắt đang nhìn vào mình. Anh lặp lại lời mời một lần nữa, hy vọng cô sẽ nể mặt đám đông xung quanh mà đứng dậy. Nhưng Tuệ Lâm chỉ nhìn chiếc bút trong tay anh như nhìn một vật thể thừa thãi. Cô thốt ra một câu nói khiến cả sân trường như rơi vào hầm băng.
Phiền phức. Tìm người khác đi.
Nói rồi, cô thản nhiên đeo lại tai nghe, cúi đầu tiếp tục đọc sách, xem Gia Huy như một làn không khí không hơn không kém. Tiếng xì xào bắt đầu nổ ra khắp nơi. Có người cười nhạo sự tự tin thái quá của Gia Huy, có người lại chỉ trích thái độ hống hách của nữ chính khoa Sinh. Gia Huy đứng sững giữa nắng, bàn tay cầm bút khựng lại giữa không trung, cảm giác nhục nhã và tức giận từ từ bốc lên trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh bị một người con gái từ chối một cách tuyệt tình và thô lỗ đến vậy trước mặt bao nhiêu người.
Anh nhìn sâu vào đỉnh đầu của cô gái bướng bỉnh kia, thầm ghi tạc cái tên Chu Tuệ Lâm vào lòng. Trong mắt chàng trai vốn được chiều chuộng bởi những lời khen ngợi, sự lạnh lùng của cô không phải là cá tính, mà là một sự xúc phạm đối với lòng tự tôn của anh. Buổi lễ khai giảng vẫn tiếp tục diễn ra sau đó, nhưng tâm trí Gia Huy đã không còn đặt vào kịch bản chương trình. Anh không biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một chuỗi những rắc rối mà sau này, chính anh là người tự nguyện lao đầu vào không lối thoát. Sự chán ghét từ cái nhìn đầu tiên đã được đóng dấu, và cuộc đối đầu giữa một ngọn lửa rực rỡ và một tảng băng vĩnh cửu chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc đó.