Thế giới này đôi khi vận hành theo những quy luật trớ trêu mà người ta vẫn thường gọi là oan gia ngõ hẹp. Đối với Gia Huy, việc phải nhìn thấy cái tên Chu Tuệ Lâm xuất hiện trên màn hình máy chiếu của giảng đường lớn vào sáng thứ Hai không khác gì một trò đùa ác ý của số phận. Sau sự cố muối mặt ở lễ khai giảng, anh đã thầm thề rằng sẽ giữ khoảng cách xa nhất có thể với "tảng băng" khoa Sinh học đó. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ luôn thích trêu ngươi những kẻ tự phụ.
Giảng đường môn Kỹ năng giao tiếp chật kín sinh viên, tiếng bàn tán xôn xao về danh sách chia nhóm bài tập lớn cứ thế dội vào tai Gia Huy. Giáo sư Vương, một người nổi tiếng với phong cách giảng dạy ngẫu hứng, đã quyết định xáo trộn tất cả các khoa để tạo ra môi trường tương tác đa dạng. Và bằng một cách thần kỳ nào đó, cái tên Trần Gia Huy của khoa Truyền thông lại nằm chễm chệ ngay cạnh tên Chu Tuệ Lâm trong Nhóm 7.
Gia Huy thở hắt ra một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân rồi đảo mắt tìm kiếm mục tiêu. Không khó để nhận ra cô. Tuệ Lâm vẫn chọn vị trí trong góc khuất nhất của giảng đường, tách biệt hẳn với sự ồn ào xung quanh. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng đơn giản, mái tóc đen buộc thấp sau gáy, gương mặt vẫn giữ vẻ lãnh đạm như thể cả thế giới này chẳng liên quan gì đến mình.
Bước chân của Gia Huy có chút nặng nề khi tiến về phía cô. Anh tự nhủ bản thân phải chuyên nghiệp, vì điểm số của môn học này chiếm tỉ trọng rất cao. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao, dù trong lòng vẫn còn vương chút tự ái từ lần gặp trước.
Chào bạn học Chu, lại gặp nhau rồi. Có vẻ như chúng ta là duyên nợ, hoặc là báo ứng của tôi cũng nên.
Tuệ Lâm không thèm ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ tay đang ghi chép dở. Cô chỉ khẽ dịch chuyển túi xách của mình sang một bên để tránh va chạm với tay áo của anh, một hành động nhỏ nhưng lại mang tính sát thương cực cao như muốn phân định ranh giới rõ ràng. Sau một hồi im lặng đến mức không khí như đông đặc lại, cô mới mấp máy môi phát ra hai chữ ngắn gọn.
Phiền thật.
Gia Huy suýt chút nữa là bật cười vì sự thẳng thừng đến mức thô lỗ của cô gái này. Anh khoanh tay trước ngực, hơi ngả người ra sau ghế, ánh mắt quan sát kỹ gương mặt thanh tú nhưng cứng nhắc của đối phương. Một chàng trai vốn dĩ đi đến đâu cũng mang lại tiếng cười, là linh hồn của mọi cuộc vui như anh, lần đầu tiên cảm thấy bế tắc trong việc khơi gợi một cuộc trò chuyện tối thiểu.
Này, tôi biết bạn không thích tôi, và tôi cũng chẳng mặn mà gì với việc chung nhóm với một người khó gần như bạn. Nhưng giáo sư Vương yêu cầu chúng ta phải hoàn thành dự án phân tích tâm lý đám đông. Nếu bạn cứ giữ thái độ này, cả hai chúng ta đều sẽ trượt môn.
Lúc này, Tuệ Lâm mới chịu dừng bút. Cô ngước mắt lên, đôi đồng tử đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Gia Huy. Không có sự e thẹn, không có sự bối rối, chỉ có một sự lạnh nhạt đến mức khô khốc.
Tôi làm phần dữ liệu, anh làm phần thuyết trình. Đừng có nói chuyện thừa thãi, đừng có gọi điện sau giờ học. Cần gì thì nhắn tin qua nhóm chung.
Gia Huy sững sờ trước cách làm việc máy móc và độc tài của cô. Anh chưa kịp phản bác thì Tuệ Lâm đã thu dọn sách vở, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi khi buổi học vừa kết thúc mà không đợi thêm một giây phản hồi nào từ đồng đội. Nhìn bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của cô khuất dần sau cánh cửa giảng đường, Gia Huy cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ trỗi dậy. Đó không hẳn là tức giận, mà là một sự thách thức âm ỉ. Anh chưa từng thấy ai sống trong một cái kén kiên cố đến mức ấy.
Có lẽ việc phá bỏ lớp vỏ bọc cứng nhắc này của Chu Tuệ Lâm sẽ thú vị hơn nhiều so với những bài giảng lý thuyết suông về kỹ năng giao tiếp trên bục giảng kia. Gia Huy khẽ nhếch môi, ánh mắt dõi theo hướng cô đi, trong lòng bắt đầu nhen nhóm một kế hoạch mà chính anh cũng chưa lường trước được hậu quả. Cuộc chiến này, anh nhất định không để mình là kẻ thua cuộc thêm lần nữa.