Kể từ sau buổi chia nhóm định mệnh, Gia Huy chính thức bước vào một trò chơi mà anh tự gọi là "Thử thách thuần hóa mèo hoang". Vốn là người luôn tự tin với chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) ngất ngưởng, anh tin rằng không có pháo đài nào là không thể phá vỡ, chỉ cần tìm đúng lỗ hổng. Thế nhưng, anh đã đánh giá quá thấp sự kiên cố của bức tường mang tên Chu Tuệ Lâm.
Sáng thứ Tư, khi Tuệ Lâm đang ngồi một mình trong thư viện khoa Sinh học – nơi vốn dĩ cực kỳ yên tĩnh – thì một bóng hình cao lớn đột nhiên che khuất ánh sáng từ cửa sổ đổ xuống mặt bàn cô. Không cần ngẩng đầu, chỉ cần ngửi thấy mùi hương nước hoa nam tính nhẹ nhàng và tiếng bước chân có phần tùy tiện kia, cô cũng biết đó là ai. Gia Huy thản nhiên đặt một ly trà sữa dâu tây với lớp kem phô mai dày cộm xuống trước mặt cô, kèm theo một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm.
"Chào bạn học Chu, nghe nói sinh viên khoa Sinh thường thức đêm làm thí nghiệm nên rất cần đường. Tôi đặc biệt mua loại ít đường để bạn không sợ béo đấy."
Tuệ Lâm vẫn duy trì tư thế cũ, tay cầm bút máy vạch những đường kẻ chính xác trên sơ đồ tế bào. Cô coi sự hiện diện của anh như một loại nhiễu loạn môi trường không đáng để tâm. Thấy sự im lặng tuyệt đối của cô, Gia Huy không những không nản chí mà còn kéo ghế ngồi xuống sát bên cạnh, nghiêng đầu nhìn vào bản vẽ của cô.
"Chà, vẽ đẹp thật đấy. Nhưng mà Tuệ Lâm này, tôi thấy cái tế bào này trông hơi giống khuôn mặt lạnh lùng của bạn bây giờ đấy, đều là cấu trúc khép kín và khó xâm nhập."
Anh vừa nói vừa đưa tay định chạm vào góc sổ tay của cô để trêu chọc. Ngay khoảnh khắc ngón tay anh sắp chạm vào bìa vở, Tuệ Lâm đột ngột dừng bút. Cô chậm rãi xoay mặt sang, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Gia Huy có thể nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen láy nhưng lạnh lẽo của cô. Anh cứ ngỡ sự chủ động tiếp cận của mình đã có tác dụng, cho đến khi thấy đôi môi mỏng của cô khẽ mấp máy.
Ánh mắt của Tuệ Lâm lúc đó không phải là sự giận dữ thông thường, mà là một sự khinh bỉ sâu sắc, giống như đang nhìn một sinh vật phiền phức làm gián đoạn sự thanh tịnh của mình. Cô không hề nể nang sự hào nhoáng hay danh xưng nam thần của anh, chỉ thốt ra một từ duy nhất với tông giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực:
"Cút."
Chữ ấy vang lên giữa không gian tĩnh lặng của thư viện khiến vài sinh viên bàn bên cạnh giật mình ngoái lại nhìn. Nụ cười trên môi Gia Huy cứng đờ. Anh vốn tưởng cô sẽ mắng mỏ hoặc tranh luận, nhưng sự bài xích trực diện và tàn nhẫn này khiến lòng tự trọng của một "Golden Retriever" luôn được yêu mến như anh bị tổn thương nghiêm trọng.
Tuệ Lâm không đợi anh phản ứng, cô cầm ly trà sữa chưa hề chạm vào, đứng dậy và đi thẳng đến thùng rác gần đó. Trước mặt Gia Huy, cô thản nhiên thả chiếc ly xuống. Tiếng "bộp" vang lên khô khốc như cái tát vào mặt anh. Sau đó, cô quay lưng đi thẳng ra phía cửa thư viện, bỏ lại anh đứng chết trân giữa những ánh mắt tò mò của mọi người.
Gia Huy siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng vì một cảm giác khó tả. Anh chưa từng gặp ai "cứng" đến mức này. Sự chán ghét ban đầu giờ đây đã biến chất, trở thành một loại ám ảnh kỳ lạ. Anh không hiểu tại sao một cô gái có thể đối xử với người khác tàn nhẫn đến thế. Nhưng chính sự "cộc lốc" và ánh mắt khinh miệt ấy lại giống như một loại chất kích thích, khơi dậy bản năng chiếm hữu và chinh phục đang ngủ yên trong lòng anh. Anh thầm nghĩ, một ngày nào đó, anh nhất định phải khiến đôi môi xinh đẹp chỉ biết thốt ra những lời tuyệt tình kia phải run rẩy cầu xin anh.