Thư viện trung tâm của Đại học Thanh Hoa là một tòa kiến trúc cổ kính với những kệ sách cao chạm trần và bầu không khí luôn đặc quánh sự nghiêm túc. Đây là lãnh địa của Tuệ Lâm, nơi cô có thể ẩn mình sau những chồng sách dày cộm và tiếng lật giấy sột soạt. Đối với cô, sự tĩnh lặng không chỉ là môi trường làm việc, mà là một lớp áo giáp bảo vệ cô khỏi những tương tác xã hội vô nghĩa.
Thế nhưng, kể từ khi có sự xuất hiện của Gia Huy, sự tĩnh lặng đó bắt đầu bị xé rách bởi những âm thanh không mời mà đến. Gia Huy dường như đã biến thư viện thành "sân nhà" thứ hai của mình. Không còn là những lần tiếp cận trực diện đầy rủi ro như trước, anh chọn cách bao vây cô bằng sự hiện diện ồn ào một cách có tính toán.
Mỗi khi Tuệ Lâm vừa ổn định chỗ ngồi tại chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, chỉ chưa đầy năm phút sau, Gia Huy sẽ xuất hiện. Anh không ngồi cùng bàn, nhưng luôn chọn vị trí ngay sau lưng hoặc đối diện cô. Khác với vẻ im lìm của Tuệ Lâm, Gia Huy mang theo cả một hệ sinh thái náo nhiệt. Tiếng kéo ghế cạch cạch, tiếng bút bi bấm liên hồi theo nhịp điệu của một bài hát đang thịnh hành, và thi thoảng là tiếng thì thầm bàn tán của những nữ sinh khóa dưới lén lút đi theo để ngắm anh.
Tuệ Lâm nhíu mày, ngón tay siết chặt lấy mép trang sách. Cô cố gắng tập trung vào các công thức hóa học hữu cơ, nhưng tiếng cười khẽ của Gia Huy khi nói chuyện điện thoại — dù anh đã cố ý hạ thấp tông giọng — vẫn lọt qua khe hở của chiếc tai nghe chống ồn. Cô xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm phóng về phía anh như muốn đóng băng đối phương tại chỗ.
Gia Huy bắt gặp ánh mắt đó, nhưng thay vì thu mình lại, anh lại nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay lên vẫy vẫy như thể hai người là bạn tâm giao lâu ngày gặp mặt. Anh không nói gì, chỉ chỉ tay vào cuốn giáo trình Truyền thông trên bàn rồi làm khẩu hình miệng: "Tôi cũng đang học mà!". Sự thản nhiên đến mức mặt dày của anh khiến Tuệ Lâm cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại vì bực tức.
Sự đối lập giữa hai người rõ rệt đến mức những người xung quanh cũng có thể cảm nhận được luồng điện tích đang va chạm trong không khí. Tuệ Lâm giống như một mặt hồ phẳng lặng vào đêm đông, lạnh lẽo và không gợn sóng. Còn Gia Huy lại là một cơn gió mùa hạ, ồn ào, rực rỡ và đầy sức sống đến mức phiền nhiễu. Cô càng cố lùi sâu vào thế giới tĩnh lặng của mình, anh lại càng dùng sự náo nhiệt để lôi kéo cô ra ngoài.
Có những chiều hoàng hôn đổ bóng dài lên các kệ sách, Tuệ Lâm mệt mỏi tựa đầu vào cửa sổ kính, đôi mắt khép hờ. Trong phút chốc, tiếng ồn xung quanh bỗng nhiên biến mất. Cô mở mắt ra, thấy Gia Huy đang đứng đó, tay cầm một tờ giấy nhắn dán lên mặt bàn của cô. Anh không cười, chỉ nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm khó đoán trước khi thu dọn đồ đạc rời đi.
Tuệ Lâm nhìn tờ giấy. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay phóng khoáng: "Tĩnh lặng quá đôi khi cũng đáng sợ lắm, bạn học Chu ạ."
Cô vo viên tờ giấy, ném nó vào ngăn kéo nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác xao động lạ lùng. Anh là kẻ đầu tiên dám bước vào khu vực cấm địa của cô, dùng sự ồn ào không chút kiêng dè để khiêu khích sự cô độc mà cô hằng gìn giữ. Sự hiện diện của anh bắt đầu trở thành một thói quen khó chịu, một loại âm thanh nền mà dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể hoàn toàn loại bỏ khỏi tâm trí.