MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẾ HOẠCH BẮT MÈO CỦA "ĐẠI CẨU" GIA HUYChương 15

KẾ HOẠCH BẮT MÈO CỦA "ĐẠI CẨU" GIA HUY

Chương 15

789 từ · ~4 phút đọc

Gia Huy đẩy cửa bước vào nhà hàng Ý, tiếng chuông gió ở cửa vang lên một âm thanh giòn giã nhưng đối với anh, nó giống như tiếng còi báo hiệu cuộc chiến bắt đầu. Anh không còn vẻ mặt hầm hố của vài phút trước, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, hoàn hảo nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. Anh sải bước dài về phía bàn của Tuệ Lâm, đôi giày da gõ xuống sàn đá tạo nên những tiếng động đầy áp lực.

"Ơ, bạn học Chu? Trùng hợp thế, tôi cũng định vào đây dùng bữa, không ngờ lại gặp em ở đây."

Gia Huy thản nhiên kéo chiếc ghế trống ngay bên cạnh Tuệ Lâm và ngồi xuống, không đợi bất kỳ lời mời nào. Anh đặt chiếc chìa khóa xe lên bàn với một tiếng "cộp" khô khốc, phá vỡ bầu không khí học thuật yên bình giữa cô và Lâm Vỹ. Tuệ Lâm sững sờ, đôi lông mày liễu nhíu chặt lại, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt. Cô trừng mắt nhìn anh, môi mím chặt như muốn phun ra những lời cay độc nhất.

"Anh làm gì ở đây?"

Gia Huy không trả lời cô ngay, anh quay sang nhìn Lâm Vỹ bằng một ánh mắt dò xét đầy tính công kích nhưng miệng vẫn thốt ra những lời lịch thiệp giả tạo.

"Chào đàn anh, tôi là Trần Gia Huy, bạn cùng nhóm 'mật thiết' của Tuệ Lâm trong môn Kỹ năng giao tiếp. Chúng tôi đang có một dự án rất quan trọng phải hoàn thành trước tối nay, nên thấy cô ấy ở đây tôi mới mừng quá mà ghé vào. Mong anh không phiền nếu tôi 'mượn' cô ấy một lát để bàn việc công chứ?"

Lâm Vỹ khựng lại, nụ cười ôn hòa trên môi hơi gượng gạo trước sự lấn lướt quá mức của chàng trai khoa Truyền thông này. Anh ta nhìn sang Tuệ Lâm để tìm kiếm sự xác nhận, nhưng Gia Huy đã nhanh chóng dùng cơ thể cao lớn của mình che khuất tầm nhìn của hai người. Anh nghiêng người về phía Tuệ Lâm, khoảng cách gần đến mức vai anh chạm vào vai cô, hơi thở mang theo mùi bạc hà nồng đậm bao phủ lấy cô.

"Nào, Lâm Lâm, dữ liệu phần ba em gửi cho tôi bị lỗi rồi. Em không định để chúng ta trượt môn chỉ vì một bữa ăn chứ? Đi thôi, tôi đưa em về phòng thí nghiệm."

Hai chữ "Lâm Lâm" thốt ra từ miệng Gia Huy khiến Tuệ Lâm rùng mình. Đó là cách gọi mà chỉ có anh trai và những người cực kỳ thân thiết mới được dùng. Sự đường đột và vẻ chiếm hữu lộ liễu của anh khiến cô cảm thấy vừa tức giận vừa có chút bối rối không rõ nguyên do. Cô định lên tiếng phản bác, định nói rằng cô không hề có lỗi dữ liệu nào cả, nhưng bàn tay của Gia Huy đã luồn dưới gầm bàn, nắm chặt lấy cổ tay cô.

Lực nắm của anh rất mạnh, không phải là sự xoa dịu mà là một sự kìm kẹp đầy cảnh cáo. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt vốn luôn cười giờ đây lại hiện lên những tia máu đỏ và một sự cố chấp đến điên cuồng. Tuệ Lâm nhận ra, nếu cô còn tiếp tục ở lại đây, người đàn ông này chắc chắn sẽ làm ra chuyện gì đó điên rồ hơn nữa.

"Xin lỗi đàn anh, tôi có việc bận."

Tuệ Lâm lạnh lùng nói với Lâm Vỹ một câu rồi đứng dậy, gạt tay Gia Huy ra nhưng vẫn đi theo anh ra phía cửa. Lâm Vỹ đứng ngẩn người nhìn theo bóng lưng hai người, cảm nhận được một luồng không khí nồng nặc mùi thuốc súng vừa quét qua.

Ra đến bãi đậu xe, Tuệ Lâm lập tức dừng lại, cô quay người lại định mắng chửi sự vô lý của anh, nhưng Gia Huy đã nhanh hơn một bước. Anh ép cô vào sát mạn xe, hai tay chống sang hai bên khóa chặt cô trong vòng tay mình. Ánh mặt trời gay gắt cũng không nóng bằng ánh nhìn của anh lúc này.

"Em thích loại thư sinh yếu ớt đó sao? Chu Tuệ Lâm, tôi đã nói rồi, em chỉ được phép dành sự đặc biệt đó cho tôi."

Sự chiếm hữu không còn che đậy, Gia Huy nhìn chú mèo đen đang xù lông trước mặt, trong lòng anh là một cơn bão đang gầm thét. Anh không cần sự cho phép của cô nữa, anh sẽ tự mình giành lấy vị trí đó.