KẾ HOẠCH BẮT MÈO CỦA "ĐẠI CẨU" GIA HUY

Chương 14

673 từ · ~4 phút đọc

Sự bình yên giả tạo mà Gia Huy dày công xây dựng bỗng chốc vỡ tan tành vào một buổi trưa thứ Năm oi bức. Sau khi kết thúc buổi họp ban cán sự khoa, anh hào hứng cầm theo hai vé xem phim hành động mới nhất, định bụng sẽ dùng "quyền lợi đồng đội" để lôi kéo Tuệ Lâm đi cùng. Thế nhưng, khi vừa đi ngang qua nhà hàng Ý gần cổng phụ của trường, bước chân của Gia Huy đột ngột khựng lại, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm.

Qua lớp kính trong suốt của nhà hàng, anh thấy Tuệ Lâm đang ngồi đối diện với một người đàn ông lạ mặt. Đó là Lâm Vỹ, một đàn anh khóa trên nổi tiếng là "học thần" của khoa Sinh học, người sở hữu vẻ ngoài thư sinh và điềm đạm. Điều khiến máu trong người Gia Huy sôi sục không phải là sự xuất hiện của Lâm Vỹ, mà là biểu cảm trên gương mặt Tuệ Lâm.

Cô không đeo tai nghe, cũng không nhìn xuống cuốn tạp chí hay màn hình điện thoại. Cô đang nhìn Lâm Vỹ và lắng nghe anh ta nói một cách chăm chú. Dù gương mặt vẫn ít biểu cảm, nhưng đôi mắt cô không hề có sự bài xích hay lạnh lẽo thường thấy. Khi Lâm Vỹ đưa tay đẩy đĩa bánh ngọt về phía cô, Tuệ Lâm còn khẽ gật đầu, môi mấp máy một câu nói dài hơn hẳn những từ đơn mà cô thường ném vào mặt Gia Huy.

Một cảm giác ghen tuông điên cuồng, nóng rực như nham thạch phun trào từ đáy lòng Gia Huy. Anh cảm thấy như mình vừa bị tát một cái thật đau. Suốt mấy tuần qua, anh đã cố gắng làm mọi thứ, từ việc giả vờ bị thương đến việc mua kẹo, chỉ để đổi lấy một cái nhìn bớt lạnh nhạt của cô. Vậy mà giờ đây, cô lại đang ngồi đó, dùng bữa một cách hòa nhã với một người đàn ông khác chỉ vì anh ta cùng ngành và có vẻ "hợp tần số" với cô.

Gia Huy siết chặt hai tấm vé phim trong tay đến mức chúng nát vụn. Bản tính "Golden Retriever" vui vẻ, bao dung thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một con thú dữ bị xâm chiếm lãnh thổ. Sự chiếm hữu của anh không còn là những hành động quan tâm thầm lặng nữa, nó đã chuyển hóa thành một loại dục vọng muốn kéo cô ra khỏi chỗ đó ngay lập tức, muốn giấu cô vào một nơi mà không kẻ nào có thể nhìn thấy được sự dịu dàng của cô.

Anh không vào nhà hàng, cũng không gây ra một cảnh tượng ầm ĩ ngay lúc đó. Gia Huy đứng dưới bóng cây bên đường, hơi thở nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo từng cử động của họ. Anh nhận ra rằng, việc để cô "làm quen" với sự hiện diện của mình là không đủ. Sự tự do của cô chính là mối đe dọa đối với anh. Cô giống như một chú mèo đen xinh đẹp, nếu không được xích lại bằng một sợi xích vô hình nhưng chắc chắn, cô sẽ luôn có thể nhảy sang một vòng tay khác khiến cô cảm thấy thoải mái hơn.

"Chu Tuệ Lâm... em giỏi lắm."

Gia Huy lẩm bẩm bằng giọng điệu lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh không còn muốn đóng vai một người bạn tốt bụng nữa. Kế hoạch tiếp theo của anh sẽ không còn mang màu sắc của sự dịu dàng. Nếu cô không tự nguyện dành sự đặc biệt đó cho anh, anh sẽ dùng mọi cách để ép cô phải làm điều đó. Cơn ghen này giống như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng, chính thức đánh dấu sự chuyển biến từ một chàng trai ấm áp sang một kẻ chiếm hữu đến cực đoan trong tình yêu.