Thời gian trôi qua như một dòng chảy thầm lặng, và sự hiện diện của Gia Huy trong cuộc sống của Tuệ Lâm bắt đầu trở thành một điều hiển nhiên khó lòng chối bỏ. Nếu như trước đây, mỗi khi thấy bóng dáng anh từ xa, cô sẽ ngay lập tức đeo tai nghe hoặc chọn một con đường vòng để né tránh, thì giờ đây, cô đã thôi không còn phản kháng một cách quyết liệt. "Chú chó Golden" này có một sự kiên trì đáng kinh đáng sợ, anh len lỏi vào từng kẽ hở trong thời gian biểu của cô bằng một thái độ vừa nhiệt tình vừa mặt dày, khiến lớp phòng ngự của cô dần xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Sáng nào cũng vậy, khi Tuệ Lâm vừa đặt chân đến chỗ ngồi quen thuộc trong thư viện, sẽ luôn có một hộp sữa ấm hoặc một gói bánh nhỏ đặt sẵn ở đó, kèm theo một mẩu giấy nhớ vẽ hình mặt cười ngu ngơ. Gia Huy không còn vồ vập tiến lại gần để bị mắng, anh chọn cách ngồi ở bàn phía sau, thỉnh thoảng lại gây ra vài tiếng động nhỏ như tiếng lật sách sột soạt hay tiếng cười khẽ khi xem điện thoại. Ban đầu, Tuệ Lâm thấy cực kỳ khó chịu, nhưng dần dần, âm thanh ồn ào có chừng mực đó lại trở thành một loại tín hiệu an toàn. Cô nhận ra rằng, chỉ cần anh ngồi đó, những kẻ lạ mặt có ý định bắt chuyện với cô đều bị khí thế "đánh dấu chủ quyền" của anh dọa cho chạy mất.
Một buổi chiều mưa tầm tã tại Bắc Kinh, Tuệ Lâm đứng ở sảnh giảng đường nhìn màn mưa trắng xóa với vẻ mặt không cảm xúc. Cô không mang ô, cũng không muốn gọi điện phiền anh trai giữa giờ làm việc. Đang lúc cô định đội mưa chạy về ký túc xá thì một chiếc ô lớn màu xanh đậm che kín đỉnh đầu. Gia Huy đứng đó, vai trái đã bị mưa làm ướt sũng nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Tiện đường thôi, đi cùng không? Bạn học Chu mà bị ốm thì ai gõ báo cáo cho tôi đây?"
Tuệ Lâm nhìn bờ vai ướt của anh, rồi lại nhìn xuống đôi giày thể thao trắng muốt của mình. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào dưới tán ô. Suốt quãng đường đi, Gia Huy không ngừng luyên thuyên về trận bóng rổ vừa xem hay về một quán ăn mới mở có món sườn chua ngọt rất ngon. Tuệ Lâm vẫn duy trì sự im lặng, nhưng đôi tai cô không còn đóng lại. Cô bắt đầu lắng nghe những câu chuyện "vô tri" của anh, thỉnh thoảng còn khẽ gật đầu một cái cực nhẹ để chứng tỏ mình vẫn nghe.
Sự hiện diện của Gia Huy giống như một thói quen gây nghiện. Anh mang đến cho cô cảm giác mình không còn là một hòn đảo cô độc giữa biển người. Dù miệng vẫn gọi anh là "phiền phức", nhưng khi anh bận việc ở câu lạc bộ và không xuất hiện vào giờ tự học, Tuệ Lâm lại thấy chiếc bàn trống phía sau lưng mình trở nên lạnh lẽo lạ thường. Cô bắt đầu vô thức liếc nhìn đồng hồ, đợi chờ tiếng bước chân vội vã và giọng nói hào sảng vang lên: "Chào buổi chiều, Tuệ Lâm!".
Cô không nhận ra rằng, sự "cứng nhắc" của mình đang mềm đi từng chút một trước sự bao dung của anh. Tuệ Lâm vẫn nói chuyện cộc lốc với người lạ, vẫn lạnh lùng với những lời tán tỉnh, nhưng với riêng Gia Huy, cô đã bắt đầu cho phép anh bước vào vòng tròn ba mét xung quanh mình – một đặc quyền mà trước đây chỉ có hội bạn thân mới có. Tuy nhiên, sự dung túng này của cô lại vô tình khiến bản năng chiếm hữu trong Gia Huy ngày càng lớn mạnh, vì anh nhận ra mình không chỉ muốn là "người quen", mà muốn là người duy nhất chiếm trọn tâm trí cô.