Vì thư viện trường quá ồn ào và thời hạn nộp bài tập lớn đang cận kề, Gia Huy đã đưa ra một đề nghị mà anh biết chắc Tuệ Lâm khó lòng từ chối: chuyển địa điểm học nhóm về căn hộ riêng của anh. Với lý do tay đau cần sự yên tĩnh để tập trung và có sẵn hệ thống máy tính màn hình đôi hỗ trợ xử lý dữ liệu sinh học phức tạp, anh đã thành công lôi kéo được "Mèo đen" bước ra khỏi vùng an toàn của cô.
Căn hộ của Gia Huy nằm trong một khu chung cư cao cấp gần trường, mang đậm phong cách tối giản nhưng sang trọng. Tuệ Lâm bước vào với thái độ đề phòng cao độ, cô không thèm nhìn ngó xung quanh mà đi thẳng đến bàn làm việc, đặt ba lô xuống và bắt đầu mở máy tính. Gia Huy nhìn bộ dạng "chỉ làm việc, không nói chuyện" của cô mà thầm buồn cười. Anh đi vào bếp, loay hoay một hồi rồi bưng ra một đĩa trái cây cùng một chiếc bình thủy tinh đựng đầy những chiếc kẹo mút nhiều màu sắc.
Gia Huy cố tình đặt hũ kẹo ngay sát tầm tay của Tuệ Lâm. Anh nhận ra khi cô căng thẳng hoặc tập trung quá độ, môi dưới của cô thường hơi mím lại, đôi khi còn vô thức cắn nhẹ. Trong lúc cả hai đang mải mê chỉnh sửa phần khung của bài thuyết trình, Gia Huy giả vờ lơ đãng lấy một chiếc kẹo mút vị dâu, thong thả bóc lớp giấy bóng kính tạo ra tiếng "sột soạt" nhỏ. Anh để ý thấy khóe mắt Tuệ Lâm khẽ giật một cái, ánh mắt cô vô tình lướt qua hũ kẹo trong chưa đầy nửa giây.
"Học cái này nhức đầu thật, ăn chút đường vào cho tỉnh táo. Bạn học Chu có muốn một cái không?"
Tuệ Lâm lạnh lùng đáp trả bằng một từ đơn quen thuộc: "Không."
Nhưng Gia Huy không bỏ cuộc. Anh biết cô gái này rất cứng đầu, nhưng phản ứng cơ thể thì không lừa dối được ai. Anh đứng dậy đi pha cà phê, cố ý để hũ kẹo ở vị trí dễ lấy nhất rồi khuất dạng sau bức tường bếp. Qua khe hở nhỏ, anh nín thở quan sát. Chỉ đợi khi không có ai nhìn thấy, Tuệ Lâm mới khẽ thở phào, đôi mắt cô dáo dác nhìn quanh như một chú mèo nhỏ đang cảnh giác. Sau khi xác nhận Gia Huy đã đi khuất, cô nhanh như chớp vươn tay lấy một chiếc kẹo mút vị nho xanh, bóc vỏ cực nhanh và ngậm vào miệng.
Gương mặt cô ngay lập tức giãn ra, đôi mắt hơi híp lại đầy thỏa mãn, cái má bên phải hơi phồng lên vì chiếc kẹo. Vẻ mặt này... hoàn toàn trùng khớp với vẻ mặt nũng nịu mà cô dành cho anh trai mình ở cổng trường. Gia Huy đứng trong bếp, tựa lưng vào tủ lạnh, nụ cười của anh lúc này không còn là sự giả tạo để lấy lòng nữa, mà là một sự cưng chiều tự nhiên.
Anh quay trở ra với hai tách cà phê, Tuệ Lâm đã nhanh chóng giấu chiếc que kẹo vào trong lòng bàn tay và giấu dưới gầm bàn, gương mặt lại trở về trạng thái "băng vĩnh cửu" như chưa có chuyện gì xảy ra. Gia Huy giả vờ không thấy, anh ngồi xuống cạnh cô, cố tình ghé sát tai cô để chỉ vào một lỗi chính tả trên màn hình. Mùi kẹo nho ngọt lịm phả ra từ hơi thở của cô khiến trái tim anh lệch đi một nhịp.
"Ơ, hình như có mùi nho xanh ở đâu đây ấy nhỉ? Thơm thật."
Tuệ Lâm hơi khựng lại, đôi tai cô bắt đầu ửng hồng vì xấu hổ, nhưng miệng vẫn cứng rắn:
"Anh ngửi nhầm rồi. Làm tiếp đi."
Gia Huy nhìn vành tai đỏ rực của cô, lòng chiếm hữu trong anh lại dâng cao thêm một bậc. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc sắc nhọn kia lại là một tâm hồn trẻ con và dễ thương đến mức này. Anh thầm nghĩ, mình phải mua thật nhiều loại kẹo này về, để mỗi lần cô đến đây, anh lại có thể lột bỏ từng lớp mặt nạ của cô, cho đến khi cô hoàn toàn thuộc về anh.