Gia Huy hiểu rằng, đối với một người có tính cách cứng nhắc và sống theo nguyên tắc như Tuệ Lâm, việc dùng tình cảm để lay động cô là điều bất khả thi ở thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, cô lại có một điểm yếu chí mạng: đó là tinh thần trách nhiệm cực cao với công việc. Chỉ cần là việc liên quan đến học thuật hoặc nhiệm vụ đã được phân công, cô sẽ không bao giờ bỏ dở. Và thế là, kế hoạch "khổ nhục kế" được anh dàn dựng một cách tỉ mỉ.
Sáng thứ Ba, buổi học nhóm định kỳ của môn Kỹ năng giao tiếp diễn ra tại một góc vắng trong thư viện. Tuệ Lâm đến sớm như thường lệ, cô đã chuẩn bị sẵn các biểu đồ dữ liệu và chỉ đợi Gia Huy đến để bàn giao phần thuyết trình. Đúng giờ hẹn, Gia Huy xuất hiện, nhưng không phải với dáng vẻ tràn đầy năng lượng như mọi khi. Anh bước đi khập khiễng, cánh tay phải được băng bó bằng lớp gạc trắng dày cộm, gương mặt nhợt nhạt và nụ cười rạng rỡ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ chịu đựng đau đớn.
Tuệ Lâm ngước mắt nhìn, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại. Cô không hỏi thăm, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh tay bị thương của anh với vẻ nghi hoặc. Gia Huy khó khăn ngồi xuống ghế, vô tình làm rơi chiếc bút chì, anh định cúi xuống nhặt nhưng lại khẽ rên rỉ một tiếng rồi ôm lấy cánh tay, hơi thở trở nên nặng nề.
"Xin lỗi bạn học Chu, hôm qua tôi đi đá bóng không may bị ngã, bác sĩ nói bị nứt xương nhẹ, phải cố định tay phải ít nhất hai tuần. Có lẽ... phần thuyết trình cần chuẩn bị slide gấp này, tôi không thể gõ máy tính nhanh được."
Tuệ Lâm vẫn im lặng, ánh mắt cô lạnh lùng lướt qua lớp băng gạc. Cô thừa biết anh là một vận động viên năng nổ của khoa Truyền thông, việc chấn thương là chuyện thường tình, nhưng thời điểm này thật sự quá nhạy cảm. Cô lạnh nhạt đáp lại:
"Anh có tay trái."
Gia Huy không hề lúng túng, anh thở dài, đưa bàn tay trái run rẩy ra lướt trên bàn phím máy tính một cách vụng về, cố tình nhấn sai vài phím khiến màn hình hiện lên hàng loạt ký tự lỗi. Anh nhìn cô với ánh mắt vừa chân thành vừa pha chút đáng thương của một chú chó lớn bị bỏ rơi dưới mưa.
"Tôi không thạo tay trái. Nếu vì tôi mà bài tập nhóm bị điểm kém, tôi thực sự thấy có lỗi với sự nỗ lực của em suốt mấy tuần qua. Hay là... em giúp tôi gõ nội dung được không? Tôi sẽ đọc, em chỉ cần đánh máy thôi. Như vậy sẽ nhanh hơn nhiều."
Tuệ Lâm nhìn vào đống dữ liệu dở dang, rồi lại nhìn vào vẻ mặt "thê lương" của Gia Huy. Sự bướng bỉnh trong cô đang đấu tranh dữ dội với trách nhiệm của một nhóm trưởng. Cuối cùng, cô tặc lưỡi một cái đầy bực bội, kéo chiếc máy tính của anh về phía mình.
"Đọc đi. Đừng có nói nhảm."
Gia Huy cúi đầu, che đi nụ cười đắc thắng vừa xẹt qua khóe môi. Anh xích lại gần cô hơn, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng thanh khiết trên cổ áo cô. Anh bắt đầu đọc những phân đoạn lý thuyết, nhưng tốc độ rất chậm, thỉnh thoảng lại dừng lại để "hỏi ý kiến" cô về cách dùng từ. Mỗi lần như thế, anh lại nghiêng người về phía cô, cánh tay trái không bị thương vô tình tựa lên thành ghế của cô, tạo thành một tư thế như đang bao trọn lấy cô vào lòng.
Tuệ Lâm quá tập trung vào màn hình nên không nhận ra khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp dần. Chỉ có Gia Huy là đang tận hưởng từng giây phút này. Anh nhìn đôi ngón tay thon dài của cô lướt nhanh trên bàn phím, nhìn hàng mi dài khẽ rung động mỗi khi cô tập trung. Đây chính là lỗ hổng trong pháo đài của cô: cô có thể từ chối sự giúp đỡ, nhưng lại không thể ngó lơ một người "tàn tật" đang cần mình để hoàn thành trách nhiệm chung.
Buổi học nhóm kéo dài hơn dự kiến. Gia Huy thầm nghĩ, vết thương giả này có lẽ là khoản đầu tư hời nhất mà anh từng thực hiện. Bởi vì hiện tại, chú mèo đen khó gần này cuối cùng cũng đã chịu ngồi yên một chỗ để anh được phép tiến vào khoảng không gian riêng tư của cô mà không bị xua đuổi.