Hình ảnh Chu Tuệ Lâm nũng nịu bên cạnh người đàn ông kia giống như một thước phim quay chậm, liên tục phát đi phát lại trong tâm trí Gia Huy suốt cả đêm hôm đó. Sự tương phản đến nghẹt thở giữa một "tảng băng" lạnh lẽo ở trường và một "chú mèo nhỏ" mềm mại dưới ánh hoàng hôn đã khơi dậy trong anh một nỗi tò mò điên rồ. Anh cảm thấy mình như một nhà khảo cổ vừa tìm thấy dấu vết của một nền văn minh rực rỡ ẩn dưới sa mạc khô cằn, và bản năng chinh phục thôi thúc anh phải đào sâu hơn nữa.
Sáng thứ Hai, Gia Huy không còn xuất hiện với vẻ ngoài ồn ào như mọi khi. Anh chọn cách tiếp cận thầm lặng hơn, giống như một kẻ đi săn đang kiên nhẫn quan sát con mồi. Anh bắt đầu ghi chép lại lịch trình của Tuệ Lâm một cách tỉ mỉ. Cô thường đến thư viện vào lúc tám giờ sáng, ngồi đúng vị trí cũ, và luôn rời đi vào lúc mười một giờ để đến nhà ăn số ba – nơi vắng vẻ nhất trường.
Gia Huy giữ một khoảng cách an toàn, đủ để không bị cô phát hiện nhưng cũng đủ gần để quan sát từng cử động nhỏ nhất của cô. Anh nhận ra Tuệ Lâm có những thói quen rất đặc biệt. Khi tập trung cao độ, đầu bút của cô sẽ gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu nhất định. Khi đọc đến đoạn nội dung thú vị, khóe môi cô sẽ khẽ cong lên một chút, rất nhẹ, nếu không quan sát kỹ sẽ không bao giờ thấy được. Và đặc biệt, cô cực kỳ ghét việc bị người lạ chạm vào đồ đạc của mình; mỗi khi có ai vô tình va vào bàn, lông mày cô lại nhíu chặt lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến đối phương phải tự động lùi bước.
Một buổi chiều nọ, Gia Huy bám theo cô đến một cửa hàng tiện lợi nhỏ nằm khuất sau dãy nhà ký túc xá. Anh nấp sau kệ hàng thực phẩm, quan sát Tuệ Lâm đang đứng trước quầy bánh kẹo. Gương mặt cô lúc này không còn vẻ cứng nhắc thường ngày. Cô nghiêng đầu, phân vân giữa hai gói kẹo dẻo hình gấu, đôi môi nhỏ lẩm bẩm điều gì đó như đang tự tranh luận với chính mình. Cuối cùng, cô chọn cả hai, khẽ mỉm cười một cách thỏa mãn rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng khi đi ra quầy thanh toán.
Gia Huy đứng trong góc tối, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô khuất dần sau cánh cửa kính. Sự tò mò trong anh giờ đây đã chuyển hóa thành một loại ham muốn chiếm hữu mãnh liệt. Anh muốn là người được nhìn thấy nụ cười thỏa mãn đó mỗi ngày, muốn là người duy nhất khiến cô phải phân vân, và muốn là người bảo hộ cho thế giới nội tâm nhỏ bé, đầy mâu thuẫn của cô.
Anh lôi điện thoại ra, lướt qua danh sách liên lạc rồi dừng lại ở một cái tên trong nhóm bạn thân của mình. Gia Huy biết rằng, để bước vào thế giới của một kẻ hướng nội cứng đầu như Tuệ Lâm, việc bám theo thôi là chưa đủ. Anh cần một chất xúc tác, một cơ hội để cô buộc phải tháo bỏ lớp mặt nạ trước mặt anh.
Trong đầu Gia Huy bắt đầu hình thành một kế hoạch táo bạo. Anh không còn muốn làm một chú chó Golden chỉ biết vẫy đuôi làm vui lòng người khác nữa. Anh muốn trở thành người duy nhất có thể xích chú mèo đen khó tính này lại bên mình, dùng sự nồng nhiệt của mình để nung chảy khối băng kia, cho dù có phải dùng đến những biện pháp đường đột nhất. Cơn tò mò đã chính thức biến thành một cuộc đi săn đầy tính toán, nơi mà kẻ săn mồi đang dần mất đi sự kiên nhẫn của mình.