Cuối tuần đó, quán bar nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh gần trường được bao trọn cho một buổi tiệc sinh nhật riêng tư. Đây là không gian duy nhất mà Tuệ Lâm cảm thấy an toàn để trút bỏ lớp vỏ bọc lạnh lùng của mình. Nhóm bạn thân của cô chỉ vỏn vẹn năm người, đều là những người đã cùng cô lớn lên hoặc gắn bó từ những ngày đầu vào đại học. Trong ánh đèn vàng mờ ảo và tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, Tuệ Lâm không còn là "tảng băng" khoa Sinh học. Cô ngồi bệt dưới thảm, ôm lấy chiếc gối lười, gương mặt ửng hồng vì đã uống quá nhiều những ly cocktail trái cây có nồng độ cồn nhẹ nhưng thấm lâu.
Gia Huy, nhờ vào mối quan hệ rộng rãi của một nam thần khoa Truyền thông, đã dễ dàng biết được địa điểm này qua một người quen làm phục vụ tại quán. Anh ngồi trong một góc khuất ở tầng lửng, tầm mắt không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé đang ngồi giữa vòng vây của nhóm bạn.
Càng về khuya, Tuệ Lâm càng mất đi sự kiểm soát. Khi một người bạn nam trong nhóm tên là Hiểu Phong đứng dậy định đi lấy thêm đồ uống, Tuệ Lâm bỗng nhiên vươn tay ra, nắm chặt lấy vạt áo anh ta. Cô không nói những lời cộc lốc thường ngày, mà thay vào đó là một tiếng gọi mềm mỏng, mang theo chút âm mũi của sự nũng nịu.
"Phong... không cho đi. Ở lại đây chơi với mình."
Hiểu Phong dường như đã quá quen với bộ dạng này của cô khi say, anh ta bật cười, ngồi xuống cạnh cô và đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc đã hơi rối. Tuệ Lâm như một chú mèo con tìm được hơi ấm, cô không ngần ngại tựa hẳn đầu vào vai Hiểu Phong, hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh ta, miệng lẩm bẩm những điều không rõ chữ. Đôi mắt cô lờ đờ vì men rượu, nhưng cái cách cô dụi mặt vào lớp áo của Hiểu Phong lại toát ra một vẻ ỷ lại và tin tưởng tuyệt đối.
Từ phía trên cao quan sát xuống, bàn tay Gia Huy đang cầm ly rượu bỗng siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Một luồng điện nóng hổi chạy dọc sống lưng anh, không phải là sự hưng phấn, mà là một cơn ghen tuông cuồng bạo chưa từng có. Anh chưa bao giờ thấy cô chủ động chạm vào ai, chứ đừng nói đến việc ôm ấp và bày ra vẻ mặt yếu đuối đến nhường này. Mỗi cái chạm tay của Hiểu Phong lên đầu cô giống như một mũi kim châm vào lòng tự tôn của Gia Huy.
Cái suy nghĩ "kho báu này chỉ mình mình được thấy" trong anh hoàn toàn vỡ vụn khi nhận ra những người bạn kia đều đã quá quen thuộc với sự ngọt ngào này của cô. Sự chiếm hữu trong lòng anh bấy lâu nay giống như một con thú dữ bị bỏ đói, giờ đây đang gầm thét muốn lao xuống để tách cô ra khỏi người đàn ông kia.
Anh không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa cảnh cô nũng nịu với kẻ khác. Gia Huy đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm vang lên khô khốc. Anh đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé đang say khướt bên dưới. Anh nhận ra rằng, sự kiên nhẫn và những kế hoạch tiếp cận thầm lặng của mình đã hoàn toàn thất bại trước cơn ghen này.
Nếu cô muốn nũng nịu, cô chỉ được phép làm điều đó với anh. Nếu cô muốn bám lấy ai đó, người đó nhất định phải là Trần Gia Huy. Một kế hoạch mới, liều lĩnh và trực diện hơn, bắt đầu hình thành khi anh bước xuống cầu thang, tiến về phía cánh cửa quán bar với một mục tiêu duy nhất: mang "chú mèo" của mình về nhà.