Gia Huy bước xuống tầng với gương mặt âm trầm, đôi mắt khóa chặt vào vị trí của Nhóm 5 người. Đúng lúc đó, buổi tiệc bắt đầu tàn, Hiểu Phong và những người khác đang lúng túng thu dọn đồ đạc để đưa một Tuệ Lâm đã say đến không biết trời đất là gì về nhà. Tận dụng lúc Hiểu Phong quay sang thanh toán hóa đơn và những người bạn khác đang mải mê tìm túi xách, Tuệ Lâm loạng choạng đứng dậy. Đôi chân không còn trụ vững khiến cô lảo đảo, cả cơ thể đổ về phía cạnh bàn gỗ sắc nhọn.
Chớp lấy thời cơ, Gia Huy sải bước dài, nhanh như một tia chớp vươn cánh tay rắn chắc ra ôm trọn lấy eo cô trước khi thảm kịch xảy ra. Lực kéo của anh mạnh đến mức khiến Tuệ Lâm xoay một vòng rồi ngã nhào vào lồng ngực rộng lớn của anh. Mùi hương bạc hà thanh mát lẫn chút mùi thuốc lá nhạt trên người Gia Huy bao vây lấy khứu giác đang hỗn loạn của cô.
Tuệ Lâm lúc này đã hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức thực tại. Trong cơn say túy lúy, hơi ấm từ người đàn ông này và chiều cao tương đồng khiến cô vô thức nhớ đến người anh trai Tuệ Minh của mình. Thay vì đẩy ra bằng thái độ cộc lốc như mọi khi, cô lại khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy vạt áo sơ mi của Gia Huy, vò nát nó trong lòng bàn tay. Cô dụi đầu vào ngực anh, tìm kiếm một vị trí thoải mái nhất rồi lẩm bẩm bằng giọng mũi cực kỳ đáng yêu.
"Anh... sao người anh hôm nay lại có mùi lạ thế? Nhưng mà... ấm quá... không muốn về nhà đâu..."
Trái tim Gia Huy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rồi ngay sau đó là cảm giác hưng phấn đến điên dại. Đây là lần đầu tiên anh được chạm vào cô mà không bị xua đuổi. Cảm giác mềm mại của cơ thể cô áp sát vào người, sự tin tưởng tuyệt đối khi cô dụi đầu vào ngực anh khiến máu trong người anh sôi sục. Sự chiếm hữu vốn đã bùng lên từ lúc nhìn cô ôm Hiểu Phong giờ đây lại chuyển hóa thành một loại thỏa mãn nguyên thủy.
Anh siết chặt vòng tay, để mặc cho đầu cô tựa trên vai mình, tham lam hít hà mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô. Lúc này, nhóm bạn của cô mới hớt hải chạy lại. Nhìn thấy nam thần khoa Truyền thông đang ôm chặt "báu vật" của nhóm mình, Hiểu Phong sững người định lên tiếng đòi người, nhưng Gia Huy đã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt "Golden Retriever" niềm nở thường ngày, dù ánh mắt anh nhìn Hiểu Phong lại mang theo sự cảnh cáo sắc lạnh.
"Để tôi giúp, tôi có xe ở ngay ngoài kia. Tôi là bạn cùng nhóm môn Kỹ năng giao tiếp của cô ấy, cứ tin tưởng ở tôi."
Mặc cho sự ngần ngại của những người bạn kia, Gia Huy cứ thế nửa bế nửa dìu Tuệ Lâm rời khỏi quán bar. Trong vòng tay anh, "Mèo đen" vẫn không hề hay biết mình đã rơi vào hang sói, cô vẫn tiếp tục nũng nịu, thỉnh thoảng lại cọ xát gò má ửng hồng vào lớp vải áo nơi lồng ngực anh, khiến hơi thở của Gia Huy trở nên nặng nề. Anh nhìn xuống cô gái đang say ngủ trong lòng mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm. Kho báu này, một khi đã chạm vào, anh tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội chạm vào lần thứ hai.