MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẾ HOẠCH BẮT MÈO CỦA "ĐẠI CẨU" GIA HUYChương 9

KẾ HOẠCH BẮT MÈO CỦA "ĐẠI CẨU" GIA HUY

Chương 9

700 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sớm mai xuyên qua lớp rèm mỏng của phòng y tế trường học, nơi Gia Huy đã túc trực cả đêm sau khi đưa Tuệ Lâm từ quán bar về. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, đôi mắt hơi vằn tia đỏ vì thiếu ngủ nhưng trong lòng lại tràn ngập một cảm giác ngọt ngào chưa từng có. Cả đêm qua, anh đã lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô, lắng nghe những tiếng lầm bầm vô nghĩa và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô thỉnh thoảng lại quờ quạng tìm kiếm sự che chở. Anh cứ ngỡ sau sự tiếp xúc thân mật ấy, lớp băng giữa hai người ít nhất cũng đã tan đi một nửa.

Tiếng động nhỏ từ phía giường bệnh làm Gia Huy bừng tỉnh. Tuệ Lâm khẽ nhíu mày, tay đưa lên che đi ánh sáng chói mắt. Ngay khi nhận thức được mình đang ở đâu và nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Gia Huy đang tiến lại gần với một ly nước ấm trên tay, đôi mắt cô ngay lập tức lấy lại vẻ sắc lạnh vốn có. Sự mờ mịt của cơn say đã biến mất, thay vào đó là một sự phòng bị đến tột cùng.

Gia Huy nở một nụ cười ấm áp nhất có thể, giọng nói dịu dàng như dỗ dành.

Chào buổi sáng mèo nhỏ, em thấy trong người thế nào rồi? Đêm qua em say quá nên tôi đã đưa em...

Lâm không để anh nói hết câu. Cô bật dậy, mặc kệ cơn đau đầu như búa bổ đang hành hạ. Cô nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng như nhìn một người xa lạ đi lướt qua trên phố. Không có nụ cười tít mắt, không có sự nũng nịu, thậm chí một chút bối rối của người vừa làm chuyện xấu cũng không có. Cô thản nhiên chỉnh lại trang phục, bước xuống giường và lách qua người anh như thể anh chỉ là một món nội thất thừa thãi trong phòng.

Tránh ra.

Giọng nói của cô cụt ngủn, mang theo sự cộc lốc quen thuộc khiến nụ cười trên môi Gia Huy đông cứng lại. Anh đứng khựng tại chỗ, ly nước trên tay vẫn còn bốc khói nhẹ. Sự hụt hẫng tràn về như một cơn sóng dữ, nhấn chìm toàn bộ niềm vui sướng nhen nhóm từ đêm qua. Anh không cam lòng, vươn tay định giữ lấy khuỷu tay cô để nhắc lại chuyện cô đã dụi đầu vào ngực anh như thế nào.

Tuệ Lâm, đêm qua em nhầm tôi là anh trai em, em đã...

Cô đột ngột quay lại, gạt tay anh ra một cách phũ phàng. Ánh mắt cô lúc này không chỉ là lạnh lùng mà còn mang theo sự cảnh cáo đầy khinh bỉ.

Đêm qua tôi say, không nhớ gì cả. Và dù có chuyện gì xảy ra, cũng không liên quan đến anh. Đừng tự cho mình là quan trọng. Lần sau nếu thấy tôi như vậy, cứ mặc kệ đi. Phiền phức.

Nói xong, cô dứt khoát bước ra khỏi phòng y tế, bóng lưng gầy nhỏ nhưng thẳng tắp ấy toát lên một sự tuyệt tình đến đáng sợ. Gia Huy đứng lặng giữa căn phòng vắng, cảm giác như mình vừa từ thiên đường rơi thẳng xuống vực sâu. Sự tương phản giữa một Tuệ Lâm mềm yếu trong vòng tay anh vài tiếng trước và một Tuệ Lâm "không quen biết" lúc này khiến anh cảm thấy nghẹt thở.

Anh nhìn vào khoảng không nơi cô vừa đứng, một nụ cười tự giễu hiện lên trên môi nhưng ánh mắt lại bùng lên một tia lửa chiếm hữu điên cuồng. Cô muốn coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Cô muốn tiếp tục đóng vai tảng băng vô cảm ư? Được thôi. Nhưng Trần Gia Huy anh đã nếm được vị ngọt của chú mèo con ấy rồi, anh tuyệt đối sẽ không để cô có cơ hội quay trở lại cái kén cô độc đó nữa. Sự hụt hẫng này, anh sẽ bắt cô phải bù đắp gấp bội.