MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản DiệnChương 1: Gặp gỡ giữa vũng bùn tăm tối

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 1: Gặp gỡ giữa vũng bùn tăm tối

1,280 từ · ~7 phút đọc

Cái lạnh của mùa đông năm ấy như những chiếc kim châm li ti, đâm xuyên qua lớp áo mỏng manh đã sờn rách của Tô Nhàn. Cô rùng mình, hơi thở phả ra làn khói trắng đục, tan biến nhanh chóng trong không gian ẩm thấp của con hẻm nhỏ. Cơn đau đầu sau một hành trình xuyên không cưỡng ép vẫn còn âm ỉ như tiếng ve kêu trong màng nhĩ, khiến mọi thứ trước mắt cô đôi lúc nhòe đi.

Tô Nhàn đưa bàn tay gầy gò, đầy những vết nứt nẻ vì lạnh lên xoa thái dương. Cô vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được với cơ thể này — một đứa trẻ lang thang mười hai tuổi, không gia đình, không nơi nương tựa. Và cay đắng hơn, cô đang mang trên mình một sứ mệnh điên rồ: Ngăn chặn kẻ phản diện tàn bạo nhất lịch sử tiểu thuyết hắc hóa.

【Thông báo hệ thống: Mục tiêu Lục Tu Viễn đang ở cách ký chủ 20 mét về phía bên trái. Chỉ số hắc hóa: 85%. Cảnh báo: Mục tiêu đang bị tổn thương nghiêm trọng về thể xác.】

Dòng chữ xanh nhạt hiện lên trong tâm trí khiến Tô Nhàn giật mình. Cô hít một hơi sâu, cố nén sự sợ hãi đang dâng lên trong lồng ngực. Ở tương lai mà cô từng đọc, Lục Tu Viễn là một cái tên tượng trưng cho sự diệt chóc. Hắn sẽ san bằng kinh đô, giết sạch những kẻ từng khinh khi mình và kết thúc bằng việc tự tay phá hủy cả thế giới này. Nhưng đó là chuyện của mười năm sau. Còn bây giờ...

Tô Nhàn bước nhanh qua những đống đổ nát, mùi rác thải và nước mưa đọng lại bốc lên nồng nặc. Ở góc khuất cuối con hẻm, tiếng chửi rủa thô thiển của đám thanh niên mới lớn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.

"Thằng quái thai! Mày nhìn cái gì? Đôi mắt này của mày... thật khiến người ta phát tởm!"

"Đánh chết nó đi! Loại không cha không mẹ như nó sống chỉ chật đất!"

Tô Nhàn nấp sau một bức tường đổ, tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Qua khe hở, cô thấy một cậu bé nhỏ thỏ thọt, gầy yếu đến thảm thương đang cuộn tròn người dưới đất. Cậu ta không phản kháng, cũng không kêu cứu. Cậu im lặng chịu đựng những cú đá tàn nhẫn giáng xuống sườn, xuống lưng. Đôi môi tím tái mím chặt, không để rò rỉ ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào.

Sự im lặng của cậu bé ấy không phải là sự hèn nhát, mà là một loại tuyệt vọng đến cực điểm. Giống như một con thú nhỏ đã quen với nỗi đau, đến mức nó không còn tin rằng việc kêu cứu sẽ mang lại tác dụng gì.

Không thể đứng nhìn thêm, Tô Nhàn vớ lấy một thanh gỗ mục cạnh chân. Cô biết mình chẳng thể đánh lại đám thanh niên kia, nhưng cô có trí tuệ của một người trưởng thành. Cô cầm thanh gỗ đập mạnh vào thùng sắt rỗng bên cạnh, tạo ra một tiếng động chói tai, đồng thời hét lớn với giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra uy lực:

"Cảnh sát tới rồi! Các chú ấy đang ở đầu hẻm kìa! Chạy mau đi!"

Đám thiếu niên vốn dĩ chỉ là quân trộm cắp vặt, nghe thấy hai chữ "cảnh sát" thì hồn siêu phách lạc. Chúng nhìn nhau, khạc nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống người cậu bé dưới đất rồi nhanh chân tẩu thoát vào bóng tối.

Con hẻm trở lại sự im lặng chết chóc. Tô Nhàn buông thanh gỗ xuống, đôi bàn tay cô vẫn chưa thôi run rẩy. Cô tiến lại gần cái bóng nhỏ bé đang nằm bất động kia. Ánh đèn đường nhợt nhạt từ phía xa hắt lại, chỉ đủ để cô thấy một khuôn mặt đầy vết bầm tím, nhưng ngũ quan lại thanh tú đến lạ thường. Đặc biệt là đôi mắt — khi cậu bé ấy từ từ ngước nhìn cô, Tô Nhàn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

Đó là đôi mắt chứa đựng tất cả sự lạnh lẽo của thế gian này. Không có một tia sáng, không có lòng biết ơn, chỉ có sự cảnh giác tột độ và một ngọn lửa hận thù âm ỉ.

"Cút... cút đi..." - Giọng nói của Lục Tu Viễn khàn đặc, giống như tiếng lá khô cọ xát vào nhau. Cậu cố gắng lùi lại, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy nền đất bẩn thỉu.

Tô Nhàn không lùi bước. Cô ngồi thụp xuống, giữ một khoảng cách đủ an toàn để cậu không cảm thấy bị đe dọa. Cô lục lọi trong lớp áo rách rưới của mình, lấy ra một mẩu bánh bao nguội ngắt, cứng như đá mà cô đã phải đánh đổi bằng cả buổi chiều nhặt phế liệu.

Cô bẻ đôi mẩu bánh, đưa phần lớn hơn về phía cậu.

"Tôi không phải người xấu. Tôi cũng giống cậu... tôi cũng không có nhà."

Lục Tu Viễn nhìn mẩu bánh bao, rồi lại nhìn cô gái có đôi mắt sáng trong veo trước mặt. Trong thế giới của cậu, lòng tốt luôn đi kèm với một cái giá nào đó, hoặc là một sự lừa lọc tàn nhẫn. Cậu nhìn mẩu bánh bằng ánh mắt thèm khát nhưng vẫn đầy nghi hoặc.

"Tại sao?" - Cậu hỏi, chỉ vỏn vẹn hai chữ.

Tô Nhàn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa dưới ánh trăng nhưng lại mang theo hơi ấm kỳ lạ. "Vì nếu chúng ta không dựa vào nhau, chúng ta sẽ chết cóng trong cái mùa đông này mất."

Sau một hồi lâu đấu tranh tâm lý, Lục Tu Viễn giật lấy mẩu bánh. Cậu ăn một cách điên cuồng, như thể đây là bữa ăn cuối cùng của cuộc đời mình. Nhìn cậu bé tội nghiệp trước mắt, Tô Nhàn cảm thấy trái tim mình thắt lại. Đây chính là kẻ sau này sẽ trở thành ác thần sao? Nếu như ngay từ bây giờ, có người cho cậu một chút ấm áp, liệu tương lai có khác đi không?

【Ting! Độ thiện cảm của mục tiêu tăng: +2. Chỉ số hắc hóa giảm: 0.1%. Chúc mừng ký chủ đã bước đầu thành công.】

Con số giảm đi thật ít ỏi, nhưng đó là một khởi đầu. Tô Nhàn vươn tay định xoa đầu cậu bé theo bản năng, nhưng Lục Tu Viễn ngay lập tức né tránh, ánh mắt lại trở nên sắc lạnh.

Tô Nhàn thu tay về, không cảm thấy tự ái. Cô đứng dậy, chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra trước mặt cậu:

"Tôi tên là Tô Nhàn. Từ giờ trở đi, tôi sẽ nuôi cậu. Chúng ta... cùng sống nhé?"

Lục Tu Viễn sững sờ. "Cùng sống" — một khái niệm quá đỗi xa xỉ đối với một đứa trẻ vốn đã chuẩn bị tinh thần để chết trong xó xỉnh này. Cậu nhìn bàn tay của Tô Nhàn, dưới ánh trăng, bàn tay ấy gầy gò nhưng dường như đang phát ra một thứ ánh sáng le lói.

Cậu không nắm lấy tay cô, nhưng cậu đã lảo đảo đứng dậy, lặng lẽ đi theo sau cô.

Đó là đêm đầu tiên của cuộc hành trình dài bốn mươi chương. Một người xuyên không mang theo trái tim bao dung và một kẻ phản diện mang theo tâm hồn đầy vết sẹo, bắt đầu nương tựa vào nhau để đi qua mùa đông khắc nghiệt nhất cuộc đời.