Gió rít qua những khe hở của bức tường gạch đổ nát, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên. Đây là một căn hầm cũ nằm dưới một công trình xây dựng bị bỏ hoang, nơi mà Tô Nhàn — hay nói đúng hơn là nguyên chủ của cơ thể này — đã chọn làm "nhà". Nó không có giường êm nệm ấm, chỉ có những tấm bìa carton cũ kỹ trải trên nền đất ẩm và một chiếc chăn bông đã sờn rách, bốc mùi ẩm mốc.
Tô Nhàn cẩn thận dìu Lục Tu Viễn ngồi xuống tấm bìa. Cậu bé dường như đã kiệt sức hoàn toàn, hơi thở đứt quãng và nặng nề. Mỗi khi cậu chuyển động, những vết thương trên người lại cọ xát vào lớp áo mỏng khiến cậu khẽ rùng mình, nhưng đôi môi ấy vẫn bướng bỉnh mím chặt, không chịu thốt ra một lời than vãn.
"Đợi một chút, tôi đi lấy nước." - Tô Nhàn khẽ nói.
Cô loay hoay tìm trong góc hầm một chiếc ca nhựa sứt quai, hứng lấy những giọt nước sạch hiếm hoi từ một đường ống bị rò rỉ. Khi cô quay lại, Lục Tu Viễn đang nhìn chằm chằm vào bóng tối, đôi mắt cậu trống rỗng đến đáng sợ. Cậu không giống một đứa trẻ mười tuổi, mà giống một người đã đi qua hết thảy những khổ đau của nhân gian này.
Tô Nhàn ngồi xuống cạnh cậu, nhúng một mẩu vải sạch vào nước rồi nhẹ nhàng lau đi vết máu khô trên khóe môi cậu. Động tác của cô rất nhẹ, như sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút, sinh linh mỏng manh này sẽ vỡ tan.
"Tại sao lại cứu tôi?" - Lục Tu Viễn đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn đặc và lạnh lẽo.
Tô Nhàn khựng lại một chút, cô nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm ấy. Cô không thể nói rằng vì cậu là phản diện trong một cuốn truyện, cũng không thể nói vì cô muốn sống sót.
"Bởi vì..." - Cô mỉm cười, một nụ cười pha chút xót xa - "Thế giới này đã đủ lạnh lẽo rồi. Nếu chúng ta cũng bỏ rơi nhau, thì chẳng còn gì để mong đợi vào ngày mai cả. Cậu tên là gì?"
Cậu bé im lặng một hồi lâu, dường như đang cân nhắc xem liệu có nên tiết lộ cái tên vốn chỉ mang lại sự xui xẻo cho chính mình hay không. Cuối cùng, cậu mấp máy môi: "Lục... Tu Viễn."
"Tu Viễn sao? Một cái tên rất đẹp." - Tô Nhàn gật đầu, dù cô biết rõ cái tên này sẽ gieo rắc kinh hoàng cho cả thiên hạ trong tương lai. "Tôi là Tô Nhàn. Từ nay về sau, nếu có tôi ở đây, sẽ không ai có thể tùy tiện đánh đập cậu nữa."
Lục Tu Viễn nghe vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia giễu cợt. Một đứa trẻ gầy gò, đến bản thân còn lo chưa xong, lấy gì để bảo vệ kẻ khác? Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tô Nhàn, những lời mỉa mai sắp thốt ra lại nghẹn lại ở cổ họng. Đã lâu lắm rồi, mới có người gọi tên cậu một cách trân trọng như vậy, thay vì gọi là "quái thai" hay "thằng kiết lỵ".
Cơn sốt bắt đầu ập đến. Cơ thể Lục Tu Viễn nóng ran như một hòn than, đôi má hốc hác đỏ ửng một cách bất thường. Cậu bắt đầu mê sảng, đôi tay nhỏ bé quờ quạng trong không trung như đang cố đẩy lùi một cơn ác mộng nào đó.
"Đừng... đừng đánh tôi... mẹ ơi..." - Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng.
Tô Nhàn hoảng hốt, cô nhanh chóng đắp chiếc chăn bông duy nhất lên người cậu, rồi dùng khăn ướt liên tục lau trán để hạ nhiệt. Nhìn cậu bé run rẩy trong cơn sốt, cô nhận ra nhiệm vụ này khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều. Cô không chỉ phải cứu mạng cậu, mà còn phải vá lại một tâm hồn đã bị xé nát từ khi mới lọt lòng.
Bụng Tô Nhàn khẽ kêu lên một tiếng. Cô cũng đói, cái đói cồn cào từ dạ dày truyền lên não bộ khiến cô hoa mắt. Nửa mẩu bánh bao còn lại cô đã nhường cho Lục Tu Viễn. Hiện tại, trong căn hầm này chẳng còn thứ gì có thể ăn được. Cô nhìn ra ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi lác đác. Nếu không có thuốc và thức ăn nóng, Lục Tu Viễn có thể sẽ không qua khỏi đêm nay.
Sự sợ hãi len lỏi vào tâm trí, nhưng cô nhanh chóng xua tan nó. "Không được bỏ cuộc, Tô Nhàn. Ngươi là người trưởng thành, ngươi phải có cách."
Cô đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác rách nát nhất, chuẩn bị đi ra ngoài. Trước khi đi, cô cúi xuống bên tai Lục Tu Viễn, thì thầm: "Đợi tôi một lát, tôi sẽ về ngay. Đừng sợ."
Lục Tu Viễn trong cơn mê sảng dường như cảm nhận được hơi ấm và giọng nói dịu dàng ấy. Bàn tay cậu vô thức túm lấy vạt áo của Tô Nhàn, rất chặt, như thể sợ rằng nếu buông ra, cậu sẽ lại bị ném vào hố sâu tăm tối.
Tô Nhàn nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra, lòng trĩu nặng. Cô bước ra khỏi căn hầm, đối mặt với cơn gió tuyết đang thét gào ngoài kia. Cô đi đến khu chợ đêm gần đó, nơi những ánh đèn neon rực rỡ tương phản hoàn toàn với cuộc đời tăm tối của cô và Lục Tu Viễn.
Cô đứng trước một sào báo cũ, hy vọng tìm được việc gì đó để làm đổi lấy vài đồng bạc lẻ hoặc một bát cháo nóng. Một người đàn ông béo mập đang hì hục bê những chồng báo nặng nề. Tô Nhàn hít một hơi thật sâu, tiến lại gần:
"Chú ơi, chú có cần người phụ không? Cháu chỉ cần một bát cháo nóng thôi ạ."
Người đàn ông nhìn cô bé nhỏ thỏ, xanh xao dưới ánh đèn, rồi lại nhìn đống báo. Ông thở dài, có lẽ chút lương tâm còn sót lại khiến ông không nỡ đuổi cô đi. "Được rồi, bê hết đống này vào kho, ta sẽ cho cháu hai bát cháo."
Trong suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, Tô Nhàn dùng hết sức bình sinh của một đứa trẻ mười hai tuổi để khuân vác. Đôi vai gầy yếu của cô đau nhức, bàn tay tê dại vì lạnh, nhưng trong đầu cô chỉ có hình ảnh đứa trẻ đang thoi thóp trong căn hầm tối. Cô không được phép ngã xuống.
Khi cô trở về căn hầm với hai bát cháo bốc khói nghi ngút được bọc cẩn thận trong lớp giấy báo, tuyết đã phủ trắng xóa mặt đường. Đẩy cánh cửa gỗ mục nát ra, cô thấy Lục Tu Viễn đã tỉnh, cậu đang ngồi co ro trong góc, đôi mắt đầy vẻ lo âu và tuyệt vọng nhìn về phía cửa.
Khi thấy bóng dáng của cô, tia sáng trong mắt cậu mới từ từ quay trở lại.
"Tôi đã về rồi đây." - Tô Nhàn thở dốc, mỉm cười rạng rỡ mặc cho gương mặt đã tím tái vì lạnh.
Khoảnh khắc ấy, Lục Tu Viễn nhận ra rằng, dường như trên thế giới này, thực sự có một người sẽ vì cậu mà quay trở lại, bất kể giông bão ngoài kia có lớn đến nhường nào. Chỉ số hắc hóa của cậu lần đầu tiên giảm xuống một con số đáng kể, dù Tô Nhàn vẫn chưa hề hay biết.