Ánh sáng ban mai nhợt nhạt len lỏi qua những kẽ nứt của căn hầm, mang theo cái lạnh tê tái của một ngày sau cơn bão tuyết. Tô Nhàn tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị một cỗ xe tải nghiến qua. Đôi vai cô mỏi nhừ sau một đêm làm việc quá sức, nhưng việc đầu tiên cô làm là đưa tay lên trán Lục Tu Viễn.
Cơn sốt đã hạ. Làn da của cậu bé không còn nóng rực như hòn than, dù vẫn còn xanh xao đến mức trong suốt. Cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Tô Nhàn, Lục Tu Viễn khẽ động đậy hàng mi dài rồi mở mắt. Đôi mắt đen láy ấy nhìn cô chằm chằm, không còn sự hung hãn tột độ như tối qua, nhưng vẫn mang theo một sự đề phòng thâm sâu vốn đã ăn vào máu thịt.
"Ăn chút cháo đi, tôi đã hâm nóng lại trên đống lửa nhỏ rồi." – Tô Nhàn khẽ cười, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi trong giọng nói.
Lục Tu Viễn nhìn bát cháo loãng chỉ toàn nước và vài hạt gạo nát, rồi lại nhìn sang Tô Nhàn. Cô chỉ cầm một mẩu bánh bao cứng ngắc, nhai một cách khó khăn. Cậu bé im lặng, bưng bát cháo lên uống một ngụm, hơi ấm từ cổ họng lan tỏa xuống dạ dày, mang lại một cảm giác sống động mà cậu tưởng như đã đánh mất từ lâu.
"Hôm nay chúng ta phải đi kiếm thêm đồ." – Tô Nhàn nói khi thu dọn đồ đạc. "Tuyết tan sẽ có nhiều phế liệu lộ ra. Nếu may mắn, chúng ta sẽ có đủ tiền mua một ít thuốc mỡ cho vết thương của cậu."
Lục Tu Viễn không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy, bám gót theo cô. Hình ảnh hai đứa trẻ nhỏ thỏ, đứa cao đứa thấp, dắt díu nhau đi giữa những con phố sầm uất của thành phố tạo nên một bức tranh đối lập đầy xót xa.
Tô Nhàn rất thạo việc. Cô biết bãi rác nào thường có đồng nát, biết góc phố nào người ta hay vứt bỏ những thùng carton còn mới. Cô dặn dò Lục Tu Viễn: "Cậu cứ đi theo sau tôi, thấy cái gì bằng sắt hay nhựa thì nhặt bỏ vào bao. Tuyệt đối không được đi xa, nghe rõ chưa?"
Cậu bé gật đầu, động tác nhặt nhạnh bắt đầu nhanh nhẹn hơn. Tuy nhiên, sự xuất hiện của "người mới" trên địa bàn nhặt rác này nhanh chóng thu hút những ánh mắt không mấy thiện cảm.
Ở một góc phố vắng, khi Tô Nhàn đang mải mê bới tìm trong một thùng rác lớn, ba đứa trẻ lớn hơn, ăn mặc lôi thôi nhưng dáng vẻ đầy hung hăng tiến lại gần. Đứa dẫn đầu là một thằng nhóc béo tròn, được gọi là "Đại Hổ" – kẻ cầm đầu nhóm trẻ lang thang ở khu vực này.
"Này, hai con chuột nhắt kia! Ai cho phép tụi mày nhặt đồ ở đây?" – Đại Hổ hét lên, đá văng cái bao tải mà Tô Nhàn vừa mới vất vả gom góp được.
Tô Nhàn khựng lại, cô đứng chắn trước mặt Lục Tu Viễn, bình tĩnh nói: "Phố này là của chung, tụi tôi không đụng chạm gì đến các cậu."
"Chung cái đầu mày ấy!" – Thằng bé béo giơ tay định tát Tô Nhàn. "Muốn nhặt đồ ở đây thì phải nộp 'thuế', đưa hết tiền hoặc chỗ phế liệu này đây!"
Tô Nhàn nhíu mày. Cô không muốn gây chuyện, nhưng số phế liệu này là sinh mệnh của Lục Tu Viễn tối nay. Cô lùi lại một bước, tay nắm chặt chiếc móc sắt nhặt đồ: "Đừng quá đáng. Chúng tôi không có tiền."
Đại Hổ cười gằn, bước tới định túm lấy tóc Tô Nhàn. Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen nhỏ bé lao vọt tới với tốc độ của một con báo săn.
Lục Tu Viễn không hét, không chửi bới. Cậu lao thẳng vào người Đại Hổ, dùng đầu húc mạnh vào bụng hắn, rồi ngay lập tức dùng hàm răng nhỏ nhưng sắc lẹm cắn chặt vào cổ tay thằng bé kia.
"A! Đồ chó điên! Buông ra!" – Đại Hổ hét lên thảm thiết. Hai đứa đàn em đi cùng cũng hoảng sợ, lao vào đấm đá Lục Tu Viễn để cứu đại ca.
Mặc cho những cú đấm liên tiếp rơi xuống đầu và lưng, Lục Tu Viễn vẫn không buông tay. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, tràn đầy một sự tàn nhẫn và điên cuồng đến lạnh xương sống. Đó là ánh mắt của một kẻ sẵn sàng chết để kéo đối phương xuống địa ngục cùng mình. Cậu không bảo vệ bản thân, cậu đang bảo vệ "người" đã cho cậu bát cháo nóng tối qua.
Tô Nhàn bàng hoàng. Cô chưa bao giờ thấy một đứa trẻ nào có sức chiến đấu và sự lỳ lợm đến mức đáng sợ như vậy. Cô vội vàng lao vào, dùng thanh gỗ xua đuổi hai đứa đàn em kia và hét lớn: "Dừng lại! Lục Tu Viễn, buông ra! Cậu sẽ giết nó mất!"
Phải đến khi Tô Nhàn ôm chặt lấy vai cậu, gọi tên cậu đến lần thứ ba, Lục Tu Viễn mới từ từ nới lỏng hàm răng. Miệng cậu dính đầy máu, nhưng gương mặt lại bình thản đến lạ lùng. Đại Hổ và đám đàn em sợ hãi tột độ, không dám nhìn lại mà vội vàng tháo chạy, để lại những tiếng khóc thút thít vang vọng cả con phố.
Không gian trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Tô Nhàn run rẩy lấy khăn tay lau vết máu trên miệng Lục Tu Viễn.
"Sao cậu lại làm thế? Nếu họ có vũ khí thì sao?" – Giọng cô lạc đi vì lo sợ.
Lục Tu Viễn nhìn cô, đôi mắt dần trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Cậu nói nhỏ, nhưng từng chữ đều nặng tựa ngàn cân: "Hắn định đánh chị."
Tô Nhàn khựng lại. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô nhận ra rằng, lòng tốt của mình đã gieo xuống một hạt mầm, nhưng hạt mầm đó lại đang lớn lên theo cách thức cực đoan nhất. Lục Tu Viễn không quan tâm đến đạo đức, không quan tâm đến đúng sai, cậu chỉ quan tâm đến một quy luật duy nhất: Kẻ nào chạm vào Tô Nhàn, kẻ đó phải trả giá.
【Ting! Chỉ số hắc hóa của mục tiêu tăng nhẹ: +1%. Cảnh báo: Mục tiêu đang hình thành tâm lý bảo vệ quá mức (Overprotective). Tuy nhiên, độ thiện cảm tăng mạnh: +10.】
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên khiến Tô Nhàn rùng mình. Cô nhìn đứa trẻ gầy gò trước mặt, lòng dâng lên một nỗi bất an không tên. Cô muốn nuôi dưỡng cậu thành một người tốt, một người chính trực, nhưng dường như bóng tối trong cậu quá lớn, nó đang biến tình yêu thương của cô thành một thứ vũ khí sắc bén.
"Nghe này, Tu Viễn..." – Cô nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đầy vết xước của cậu. "Sau này đừng liều mạng như vậy nữa. Tôi có thể chịu đau một chút, nhưng tôi không muốn thấy cậu trở thành một kẻ tàn ác."
Lục Tu Viễn cúi đầu, không đáp lại. Trong bóng tối của tâm hồn mình, cậu thầm nghĩ: Chỉ cần chị ở bên cạnh em, em có thể làm ác quỷ cũng không sao.