MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản DiệnChương 4: Mầm mống của tri thức và sự chiếm hữu

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 4: Mầm mống của tri thức và sự chiếm hữu

1,175 từ · ~6 phút đọc

Mấy ngày sau trận ẩu đả ở bãi rác, Tô Nhàn nhận ra rằng việc nhặt phế liệu không thể đảm bảo cho cuộc sống của hai người. Những vết bầm tím trên người Lục Tu Viễn vẫn còn đó, nhắc nhở cô về sự mong manh của cuộc sống nơi đầu đường xó chợ. Cô cần một nguồn thu nhập ổn định hơn, và quan trọng nhất, cô cần cho Lục Tu Viễn một con đường khác ngoài việc dùng bạo lực để sinh tồn.

Một buổi sáng se lạnh, Tô Nhàn dắt Lục Tu Viễn đi ngang qua một cửa hàng sách cũ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Mùi giấy mục và mực in thoang thoảng bay ra, mang theo một vẻ tĩnh lặng và tri thức mà cô đã đánh mất từ khi xuyên không. Cô dừng lại trước cửa tiệm, nhìn vào bên trong. Một ông lão tóc bạc phơ, đeo kính lão đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn vàng ấm áp.

"Chị định vào đó sao?" – Lục Tu Viễn hỏi, giọng cậu bé vẫn khàn đặc nhưng đã bớt vẻ lạnh lẽo hơn trước. Cậu bé đã quen với việc đi theo Tô Nhàn mọi lúc mọi nơi, im lặng như một cái bóng.

Tô Nhàn gật đầu, hít một hơi sâu để lấy dũng khí. Cô biết mình chỉ là một đứa trẻ lang thang, cơ hội được nhận vào làm việc là rất nhỏ. Nhưng cô không thể từ bỏ. Cô muốn Lục Tu Viễn thấy rằng, thế giới này còn có những con đường khác tốt đẹp hơn con đường bạo lực.

"Chị sẽ xin việc ở đây." – Cô nói, giọng quả quyết. "Cậu đợi chị ở bên ngoài nhé. Đừng đi đâu cả."

Lục Tu Viễn không trả lời, nhưng đôi mắt cậu bé không rời khỏi bóng lưng Tô Nhàn khi cô rụt rè bước vào tiệm sách. Từ bên ngoài, cậu nhìn thấy cô nói chuyện với ông chủ, thấy ông lão nhíu mày rồi xua tay. Trái tim nhỏ bé của cậu khẽ thắt lại. Cậu đã quen với sự từ chối, nhưng thấy Tô Nhàn cũng bị từ chối, một cảm giác khó chịu dâng lên.

Nhưng rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Có lẽ là do ánh mắt kiên định của Tô Nhàn, hay do sự chân thành trong lời nói của cô, ông lão chủ tiệm cuối cùng cũng gật đầu. Tô Nhàn quay ra, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.

"Được rồi! Chị có việc làm rồi!" – Cô reo lên, quên mất cả mệt mỏi và đau nhức. "Ông chủ cho chị làm mỗi ngày hai tiếng, sắp xếp sách và lau dọn. Ông ấy còn cho chị ăn trưa và tiền công nữa!"

Lục Tu Viễn nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm của cậu bỗng lóe lên một tia sáng ấm áp. Đó là lần đầu tiên cậu cảm thấy một niềm vui chân thật từ khi gặp cô.

Từ ngày đó, cuộc sống của hai đứa trẻ lang thang bắt đầu có một chút ổn định hơn. Mỗi buổi chiều, Tô Nhàn lại đến tiệm sách làm việc, còn Lục Tu Viễn thì ngồi chờ ở một góc khuất gần đó, không bao giờ rời đi quá xa. Khi Tô Nhàn trở về, cô thường mang theo một cuốn sách cũ mà ông chủ cho phép cô giữ lại.

Đêm về, trong căn hầm ẩm thấp, dưới ánh nến leo lét, Tô Nhàn bắt đầu dạy Lục Tu Viễn học chữ.

"Đây là chữ 'A', đây là chữ 'B'." – Cô kiên nhẫn chỉ vào những con chữ trên trang sách đã ngả màu.

Lục Tu Viễn ban đầu rất lúng túng, bàn tay cậu run rẩy khi cầm bút chì, những nét chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo. Nhưng Tô Nhàn nhận ra một điều đáng kinh ngạc: Cậu bé có một khả năng ghi nhớ và tư duy phi thường. Chỉ cần cô giảng qua một lần, cậu đã có thể nắm bắt được. Những câu chuyện cô kể, những con số cô dạy, tất cả đều được cậu thu nạp như một miếng bọt biển khô khát.

"Tu Viễn, cậu thật sự rất thông minh." – Tô Nhàn không khỏi thốt lên.

Lục Tu Viễn chỉ nhìn cô, đôi mắt cậu ánh lên một vẻ phức tạp. Cậu không quan tâm mình có thông minh hay không, cậu chỉ muốn Tô Nhàn mỉm cười như vậy mỗi khi nhìn cậu.

Một buổi chiều, khi Tô Nhàn đang sắp xếp sách trong tiệm, có một nhóm trẻ con hàng xóm chạy vào. Chúng là những đứa trẻ có nhà cửa, quần áo sạch sẽ. Một bé gái đáng yêu có mái tóc tết bím chạy đến kéo áo Tô Nhàn: "Chị Nhàn ơi, chị kể chuyện cho em nghe đi!"

Tô Nhàn mỉm cười, cô rất thích trẻ con. Cô đang định kể một câu chuyện cổ tích thì bỗng cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh như dao đang nhìn mình từ bên ngoài cửa tiệm. Lục Tu Viễn.

Cậu bé đang đứng ở đó, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô bé đang níu áo Tô Nhàn. Ánh mắt ấy không có sự ghen tỵ, mà là một sự lạnh lùng đến đáng sợ, như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi của mình. Cô bé kia dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường, sợ hãi buông tay Tô Nhàn ra rồi chạy vội đi.

Tô Nhàn thở dài. Cô biết Lục Tu Viễn đang ghen. Cậu bé không muốn cô chia sẻ sự chú ý của mình với bất kỳ ai khác.

Tối hôm đó, trong căn hầm. Tô Nhàn nhẹ nhàng đặt tay lên má Lục Tu Viễn. "Tu Viễn, cậu không cần phải như vậy. Chị chỉ kể chuyện cho mấy bạn nhỏ thôi, chị vẫn sẽ luôn ở bên cậu mà."

Lục Tu Viễn không đáp. Cậu né tránh ánh mắt của cô, cúi gằm mặt xuống. Một lúc sau, cậu mới khẽ nói: "Chị... chỉ là của mình em thôi."

Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Tô Nhàn. Cô biết rằng sự chiếm hữu của cậu bé đang dần lớn lên, và nó không phải là một dấu hiệu tốt. Hệ thống của cô lại vang lên:

【Ting! Chỉ số hắc hóa của mục tiêu tăng: +2%. Cảnh báo: Mục tiêu đang hình thành tư duy "Sở hữu độc quyền". Ký chủ cần chú ý điều chỉnh.】

Tô Nhàn nhìn Lục Tu Viễn đang nằm cuộn tròn bên cạnh, lòng cô nặng trĩu. Cậu bé này chính là con sói non mà cô đang cố gắng thuần hóa. Cô đã trao cho cậu tình yêu thương, tri thức, nhưng dường như cô lại vô tình kích hoạt một bản năng nguyên thủy, một sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt đang ngủ sâu trong linh hồn cậu. Cuộc hành trình "nuôi dưỡng phản diện" của cô, xem ra, còn nhiều chông gai hơn cô tưởng.