Tô Nhàn nhận ra rằng, nếu cô cứ tiếp tục giấu Lục Tu Viễn trong căn hầm tối tăm và chỉ để cậu tiếp xúc với một mình cô, thế giới của cậu sẽ mãi mãi chỉ xoay quanh một trục duy nhất. Đó là một sự phụ thuộc nguy hiểm. Cô muốn cậu thấy rằng thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có nhiều tri thức và những con người tử tế, để cậu hiểu rằng bạo lực không phải là cách duy nhất để tồn tại.
Sáng chủ nhật, khi nắng hanh vàng trải dài trên những con phố, Tô Nhàn dắt Lục Tu Viễn đến thư viện thành phố. Đây là một tòa nhà cổ kính với những kệ sách cao ngất ngưởng chạm tới trần nhà, mùi gỗ cũ và sự im lặng tuyệt đối tạo nên một không gian trang nghiêm.
"Ở đây có rất nhiều sách, Tu Viễn. Cậu có thể đọc bất cứ thứ gì mình muốn." – Tô Nhàn thì thầm, dắt tay cậu bé đi qua những dãy hành lang hun hút.
Lục Tu Viễn đi bên cạnh cô, bước chân cậu nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động. Cậu không nhìn những cuốn sách rực rỡ sắc màu, mà đôi mắt lại không ngừng quan sát những người xung quanh. Cậu cảnh giác với mọi cử động, mọi ánh mắt hướng về phía Tô Nhàn. Đối với cậu, thư viện này không phải là kho tàng tri thức, mà là một nơi lạ lẫm đầy rẫy những kẻ có thể cướp mất sự chú ý của "người duy nhất" thuộc về cậu.
Tô Nhàn chọn cho cậu một cuốn sách về khoa học tự nhiên với nhiều hình minh họa sinh động, còn cô thì mượn một cuốn giáo trình sư phạm cơ bản. Hai đứa trẻ ngồi ở một góc khuất trong phòng đọc sách.
Suốt một giờ đồng hồ, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt. Lục Tu Viễn đọc rất nhanh, đôi mắt cậu lướt qua các trang giấy với một sự tập trung đáng kinh ngạc. Thi thoảng, cậu lại ngước lên nhìn Tô Nhàn. Thấy cô vẫn đang chăm chú đọc sách, cậu mới yên tâm cúi xuống tiếp tục.
Sự cố xảy ra khi Tô Nhàn đứng dậy để đi trả sách và mượn thêm một cuốn mới. Một cậu bé trạc tuổi Lục Tu Viễn, ăn mặc bảnh bao, vô tình va vào Tô Nhàn khiến chồng sách trên tay cô rơi xuống sàn.
"Ôi, mình xin lỗi! Để mình nhặt giúp bạn." – Cậu bé kia nhanh nhẹn cúi xuống, tươi cười giúp Tô Nhàn nhặt lại những cuốn sách.
Tô Nhàn mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn bạn nhé, mình không sao đâu."
Chỉ một khoảnh khắc giao tiếp bình thường đó thôi, nhưng trong mắt Lục Tu Viễn, nó lại giống như một sự xâm phạm lãnh thổ. Cậu bé đứng phắt dậy, bước tới với khuôn mặt lạnh tanh. Cậu không nói một lời, chỉ lẳng lặng đứng chắn giữa Tô Nhàn và cậu bạn kia. Đôi mắt đen láy của Lục Tu Viễn nheo lại, tỏa ra một luồng áp lực vô hình khiến cậu bé đối diện run rẩy, nụ cười trên môi tắt ngấm.
"Tránh xa chị ấy ra." – Giọng Lục Tu Viễn trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá dưới đáy sông.
Cậu bạn kia sợ hãi, lắp bắp không thành lời rồi vội vàng chạy biến đi chỗ khác. Tô Nhàn sững sờ, cô đặt tay lên vai Lục Tu Viễn, xoay cậu lại đối diện với mình.
"Tu Viễn! Cậu làm sao vậy? Bạn ấy chỉ giúp chị nhặt sách thôi mà."
Lục Tu Viễn không hề có vẻ hối lỗi. Cậu nhìn thẳng vào mắt Tô Nhàn, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy gấu áo của cô, giọng nói run run vì một cảm xúc khó gọi tên: "Hắn chạm vào chị. Hắn cười với chị. Em không thích."
Tô Nhàn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải là sự ghen tị trẻ con thông thường. Đây là dấu hiệu của sự chiếm hữu cực đoan, một tính cách đặc trưng của kẻ phản diện mà cô hằng lo sợ. Cô đưa cậu ra khỏi thư viện, dắt cậu đến một băng ghế đá dưới gốc cây cổ thụ vắng vẻ.
"Nghe này, Tu Viễn." – Cô ngồi xuống, giọng nói trở nên nghiêm khắc nhưng vẫn chứa đựng sự đau lòng. "Chị là một con người, không phải là một món đồ chơi để cậu sở hữu. Chị cần có bạn bè, cần nói chuyện với người khác. Cậu không thể cứ xù lông nhím với tất cả mọi người như vậy được."
Lục Tu Viễn cúi gằm mặt, đôi vai gầy gò khẽ run lên. Cậu không hiểu tại sao cô lại giận. Trong tâm trí non nớt nhưng đầy vết thương của cậu, "tình yêu" đồng nghĩa với việc giữ lấy cho riêng mình. Cậu sợ rằng nếu cô cười với người khác, cô sẽ thấy họ tốt đẹp hơn cậu, sạch sẽ hơn cậu, rồi cô sẽ bỏ rơi cậu trong căn hầm tối tăm đó một mình.
"Chị sẽ bỏ em đi sao?" – Cậu hỏi, giọng nói vỡ vụn, tràn đầy sự tổn thương.
Trái tim Tô Nhàn thắt lại. Cô ôm lấy cậu bé vào lòng, cảm nhận được hơi ấm và cả sự run rẩy từ cơ thể nhỏ bé ấy. "Chị sẽ không bỏ rơi cậu. Nhưng nếu cậu cứ tiếp tục như vậy, cậu đang tự nhốt mình và nhốt cả chị vào một cái lồng tăm tối. Chị muốn cậu lớn lên trở thành một người đàn ông chính trực, một người có thể ngẩng cao đầu giữa ánh mặt trời, chứ không phải một kẻ chỉ biết đe dọa người khác bằng sự lạnh lẽo."
Lục Tu Viễn vùi mặt vào vai cô, hít hà mùi hương nhàn nhạt trên mái tóc cô. Cậu không hứa sẽ thay đổi, vì bản năng trong cậu quá mạnh mẽ. Nhưng cậu sợ cô buồn.
【Ting! Chỉ số hắc hóa của mục tiêu dao động mạnh. Cảnh báo: Mục tiêu bắt đầu nảy sinh tâm lý che giấu bản chất thật để làm hài lòng ký chủ. Độ thiện cảm: +5.】
Tiếng chuông hệ thống khiến Tô Nhàn lặng người. Cậu bé này đang học cách "diễn kịch". Cậu không hề bớt chiếm hữu đi, cậu chỉ đang học cách giấu nó sâu hơn vào bóng tối để cô không nhìn thấy. Sự thật này còn đáng sợ hơn cả sự hung hãn lộ liễu trước đó.
"Chúng ta về thôi." – Tô Nhàn thở dài, dắt tay cậu đi về phía căn hầm.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu, cái bóng của hai đứa trẻ kéo dài trên mặt đất. Tô Nhàn biết rằng, kế hoạch nuôi dưỡng này đang bước vào một giai đoạn thử thách mới. Cô không chỉ đang đấu tranh với số phận, mà còn đang đấu tranh với một bản chất phản diện đang lớn nhanh như thổi ngay bên cạnh mình.