MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản DiệnChương 6: Chiếc mặt nạ hoàn hảo

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 6: Chiếc mặt nạ hoàn hảo

1,158 từ · ~6 phút đọc

Mùa đông khắc nghiệt cuối cùng cũng lùi xa, nhường chỗ cho những cơn mưa xuân lất phất mang theo hơi thở của sự sống mới. Sau nhiều tháng làm thêm cật lực tại tiệm sách và nhịn ăn nhịn mặc, Tô Nhàn cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền để làm cho Lục Tu Viễn một bộ giấy tờ tạm thời và đăng ký cho cậu vào học tại trường tiểu học Bình Minh – một ngôi trường bình dân nằm ở ngoại ô thành phố.

"Tu Viễn, nhìn này! Đây là đồng phục mới của cậu." – Tô Nhàn hào hứng trải chiếc áo sơ mi trắng và quần tây xanh lên tấm bìa carton.

Lục Tu Viễn nhìn bộ quần áo phẳng phiu, đôi mắt cậu thoáng qua một tia phức tạp. Cậu không thích nơi đông người, càng không muốn rời xa Tô Nhàn để đến một nơi xa lạ suốt tám tiếng đồng hồ mỗi ngày. Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ đầy hy vọng của cô, cậu biết mình không thể từ chối. Cậu không muốn làm cô thất vọng, hay đúng hơn, cậu không muốn cô nghĩ rằng cậu là một đứa trẻ hư hỏng không thể giáo dục.

"Em sẽ đi học." – Cậu nói nhẹ nhàng, lần này cậu đã tự xưng là "em" một cách tự nhiên hơn, như thể muốn xóa nhòa đi khoảng cách giữa hai người.

Ngày đầu tiên đến trường, Tô Nhàn dắt tay Lục Tu Viễn đến tận cổng. Cậu bé bây giờ đã cao hơn một chút, làn da dù vẫn xanh xao nhưng không còn vẻ thảm hại như ngày đầu gặp gỡ. Dưới ánh nắng ban mai, Lục Tu Viễn mặc bộ đồng phục trắng tinh khôi, trông cậu chẳng khác nào một tiểu thiếu gia nhà giàu có khí chất thanh cao, ngoại trừ đôi mắt quá đỗi thâm trầm so với lứa tuổi.

"Vào lớp phải ngoan, nghe lời thầy cô và... đừng đánh nhau với bạn nhé." – Tô Nhàn dặn dò kỹ lưỡng, cô chỉnh lại cổ áo cho cậu, hơi ấm từ đầu ngón tay cô khiến Lục Tu Viễn khẽ run lên.

"Em biết rồi." – Cậu mỉm cười. Một nụ cười ngoan ngoãn, vô hại mà cậu đã tập luyện rất nhiều lần trước gương.

Nhưng ngay khi bóng dáng Tô Nhàn biến mất sau ngã rẽ, nụ cười trên môi Lục Tu Viễn lập tức tan biến. Cậu bước vào lớp học với một khuôn mặt lạnh lùng, xa cách. Cậu ngồi ở góc lớp cuối cùng, lặng lẽ quan sát mọi thứ như một kẻ đứng ngoài cuộc.

Khả năng thiên tài của Lục Tu Viễn nhanh chóng bộc lộ. Trong khi những đứa trẻ khác còn đang loay hoay với những phép tính cộng trừ đơn giản, cậu đã có thể nhẩm tính những bài toán lớp lớn hơn. Thầy giáo chủ nhiệm, một người đàn ông trung niên hiền lành tên là thầy Minh, rất ấn tượng với cậu.

"Tu Viễn, em thực sự là một mầm non rất có triển vọng." – Thầy Minh khen ngợi trước cả lớp.

Sự ưu tú này lẽ ra phải mang lại cho cậu những người bạn mới, nhưng nó lại mang đến sự đố kỵ. Trong giờ ra chơi, một nhóm học sinh cá biệt do một thằng nhóc tên là Mạnh cầm đầu – con của một gia đình có máu mặt trong vùng – đã vây quanh bàn của Lục Tu Viễn.

"Này thằng lính mới, mày tưởng mày học giỏi là hay à? Nhìn mày nghèo kiết xác thế kia, chắc là con hoang nhặt ở bãi rác về chứ gì?" – Mạnh cười hô hố, giật lấy cuốn vở của Lục Tu Viễn rồi xé toạc nó ra.

Lục Tu Viễn nhìn những mảnh giấy vụn rơi lả tả trên đất. Đó là cuốn vở mà Tô Nhàn đã tự tay bao bọc cho cậu, trên bìa còn viết tên cậu bằng nét chữ nắn nót của cô.

Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực như một ngọn lửa đen ngòm, nhưng Lục Tu Viễn không lao vào đánh nhau như lần trước. Cậu nhớ lời Tô Nhàn: cô không thích cậu tàn ác. Cậu hít một hơi sâu, đôi mắt hơi nheo lại, một kế hoạch tàn nhẫn và tinh vi bắt đầu hình thành trong bộ não thiên tài ấy.

Cậu không đánh trả, ngược lại, cậu cúi đầu, vai khẽ run lên như đang khóc lóc thảm thiết. Đúng lúc đó, thầy Minh đi ngang qua cửa lớp.

"Chuyện gì thế này?" – Thầy Minh nghiêm giọng bước vào.

"Thưa thầy... em... em không làm gì bạn cả. Bạn Mạnh bảo em là con hoang và xé vở của chị em cho..." – Lục Tu Viễn ngước lên với đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên má trông vô cùng đáng thương.

Mạnh đứng hình, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị thầy Minh mắng cho một trận lôi đình và bị mời phụ huynh ngay lập tức. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Buổi chiều khi ra về, Lục Tu Viễn cố tình đi ngang qua chỗ Mạnh đang bị bố mắng chửi thậm tệ ở cổng trường. Khi hai đứa trẻ chạm mắt nhau, Lục Tu Viễn không còn vẻ đáng thương lúc nãy. Cậu nhìn Mạnh bằng một ánh mắt khinh miệt và sắc lạnh, môi hơi nhếch lên một nụ cười đắc thắng của kẻ săn mồi. Ánh mắt ấy khiến Mạnh sởn tóc gáy, cảm giác như mình vừa bị một con rắn độc nhắm trúng.

Khi gặp lại Tô Nhàn ở đầu hẻm, Lục Tu Viễn lại trở về làm "sói con" ngoan ngoãn.

"Hôm nay đi học thế nào em?" – Tô Nhàn lo lắng hỏi.

"Dạ, rất tốt ạ. Các bạn rất hòa đồng, thầy giáo cũng khen em nữa." – Cậu nhận lấy túi đồ ăn trên tay cô, tươi cười nói.

【Ting! Chỉ số hắc hóa của mục tiêu ổn định. Cảnh báo: Mục tiêu đã học được kỹ năng "Thao túng cảm xúc" và "Ngụy trang". Độ thiện cảm: +2.】

Tô Nhàn thở phào nhẹ nhõm, cô tưởng rằng mình đã thành công trong việc giúp cậu hòa nhập. Cô không hề biết rằng, bên dưới chiếc mặt nạ trắng trẻo, ngoan ngoãn kia, một nhân cách phản diện lạnh lùng và thâm hiểm đang được nuôi dưỡng bởi chính sự thông minh vượt bậc của cậu. Lục Tu Viễn không còn dùng nắm đấm để bảo vệ lãnh thổ của mình, cậu bắt đầu dùng trí tuệ để loại bỏ bất cứ ai ngáng đường hoặc dám làm cậu tổn thương.

Và quan trọng nhất, cậu nhận ra rằng: chỉ cần cậu ngoan ngoãn trước mặt Tô Nhàn, cậu sẽ có được tất cả sự dịu dàng và tin tưởng của cô. Đó chính là phần thưởng lớn nhất mà cậu khao khát chiếm hữu trọn đời.