Trường tiểu học Bình Minh tổ chức một buổi dã ngoại tại công viên sinh thái thành phố để chào đón mùa xuân. Đối với những đứa trẻ khác, đây là ngày vui chơi, nhưng đối với Tô Nhàn, đây là cơ hội để kiếm thêm thu nhập. Cô đã xin phép ban giám hiệu được đặt một sạp nhỏ bán nước giải khát và bánh ngọt tự làm tại khu vực nghỉ ngơi của giáo viên và phụ huynh.
"Em cứ đi chơi với các bạn đi, nhớ đừng có chạy nhảy quá đà nhé." – Tô Nhàn vừa sắp xếp những chai nước lọc, vừa dặn dò Lục Tu Viễn.
Lục Tu Viễn mặc bộ đồ dã ngoại gọn gàng, chiếc mũ lưỡi trai che bớt nửa khuôn mặt thanh tú. Cậu không đi chơi. Cậu chọn một gốc cây gần sạp hàng của Tô Nhàn, ngồi xuống đó với một cuốn sách trên tay, nhưng đôi mắt thì chưa bao giờ rời khỏi bóng dáng bận rộn của cô.
Sự xinh đẹp và tháo vát của Tô Nhàn nhanh chóng thu hút sự chú ý. Trong số đó có thầy giáo trẻ tên là Phong, mới về trường thực tập. Thầy Phong có vẻ ngoài thư sinh, tính tình lại nhiệt tình. Thấy Tô Nhàn một mình bê vác những thùng nước nặng, thầy liền chạy lại giúp đỡ.
"Để tôi giúp em một tay. Con gái không nên làm những việc nặng nhọc này." – Thầy Phong mỉm cười, nụ cười của một người thanh niên tràn đầy năng lượng tích cực.
Tô Nhàn hơi ngại ngùng: "Dạ, cảm ơn thầy. Em làm quen rồi, không sao đâu ạ."
"Đừng khách sáo, tôi cũng đang rảnh mà." – Thầy Phong không chỉ giúp bê đồ, mà còn nán lại trò chuyện với cô rất lâu. Thầy hỏi thăm về hoàn cảnh của cô, về Lục Tu Viễn, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và thiện cảm dành cho cô gái trẻ đầy nghị lực này.
Ở dưới gốc cây, cuốn sách trên tay Lục Tu Viễn đã bị cậu bóp nhăn nhúm từ bao giờ. Đôi mắt đen láy của cậu nheo lại, một sự lạnh lẽo đáng sợ lan tỏa. Cậu ghét cái cách người đàn ông đó nhìn cô. Cậu ghét cái cách thầy ta cố tình chạm vào những chai nước mà cô vừa cầm qua.
Trong đầu Lục Tu Viễn, một giọng nói thì thầm vang lên: Hắn muốn cướp chị ấy đi. Hắn muốn chen vào thế giới của hai người. Phải đuổi hắn đi.
Nhưng Lục Tu Viễn không còn là đứa trẻ bốc đồng của quá khứ. Cậu biết nếu mình lao ra gây sự, Tô Nhàn sẽ buồn, sẽ thất vọng và có lẽ sẽ lại nhìn cậu bằng ánh mắt lo âu. Cậu cần một cách thức khác, sạch sẽ hơn, hoàn hảo hơn.
Cậu lặng lẽ quan sát. Thầy Phong có thói quen để chiếc túi xách cá nhân và bình giữ nhiệt trên chiếc bàn đá gần đó trước khi đi giúp các giáo viên khác điều phối học sinh. Lục Tu Viễn đứng dậy, thong thả đi về phía khu vực bàn đá như một đứa trẻ đang dạo chơi.
Cậu nhìn thấy một khay trà của các giáo viên đang để gần đó, trong đó có một bình nước nóng lớn. Khi không có ai chú ý, Lục Tu Viễn dùng một động tác cực nhanh, nới lỏng nắp bình giữ nhiệt của thầy Phong và khéo léo đổ một chút nước nóng vào phần quai túi xách vải của thầy, đồng thời để lại một mảnh thủy tinh nhỏ xíu từ chiếc cốc vỡ gần đó vào trong lớp lót tay cầm.
Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy mười giây. Cậu lại trở về gốc cây, tiếp tục đọc sách như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một lúc sau, thầy Phong quay lại, định xách túi để đi cùng Tô Nhàn sang khu vực bán đồ ăn khác. Ngay khi thầy vừa nắm lấy quai túi, sức nặng của chiếc túi cộng với mảnh thủy tinh sắc nhọn và hơi nóng từ nước khiến thầy giật mình, kêu lên một tiếng đau đớn. Chiếc túi rơi xuống, bình giữ nhiệt bên trong bị hở nắp làm nước tràn ra tung tóe, thấm đẫm vào sấp hồ sơ quan trọng mà thầy đang mang theo.
"Ôi hỏng rồi! Hồ sơ thực tập của tôi!" – Thầy Phong hốt hoảng cúi xuống nhặt, nhưng mảnh thủy tinh đã khiến tay thầy chảy máu khá nhiều.
Tô Nhàn vội vàng chạy lại: "Thầy có sao không? Để em xem vết thương cho."
Nhưng đúng lúc đó, Lục Tu Viễn đã có mặt. Cậu bé chạy lại với vẻ mặt lo lắng tột độ, nhanh tay lấy ra một miếng băng cá nhân từ túi áo (thứ mà Tô Nhàn luôn bắt cậu mang theo).
"Thầy ơi, thầy chảy máu nhiều quá! Để em giúp thầy băng lại, rồi thầy nên đến trạm y tế ngay đi ạ, nhỡ nhiễm trùng thì sao." – Giọng Lục Tu Viễn đầy vẻ quan tâm, chân thành đến mức không ai có thể nghi ngờ.
Thầy Phong nhìn cậu học trò nhỏ ngoan ngoãn, rồi nhìn sấp hồ sơ ướt sũng, lòng đầy buồn bã và đau đớn. "Cảm ơn em, Tu Viễn. Thầy sơ ý quá... Chắc thầy phải xin phép về trước để xử lý đống hồ sơ này rồi."
Thầy Phong lủi thủi rời đi với đôi bàn tay băng bó và một tâm trạng tồi tệ. Tô Nhàn nhìn theo, lòng đầy hối tiếc nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn.
Khi chỉ còn lại hai người, Lục Tu Viễn đứng bên cạnh Tô Nhàn, khẽ kéo vạt áo cô: "Chị ơi, thầy Phong đi rồi, để em giúp chị bán hàng nhé. Em sẽ không làm hỏng đồ như thầy ấy đâu."
Tô Nhàn nhìn Lục Tu Viễn, thấy đôi mắt trong veo của cậu nhìn mình đầy vẻ mong chờ, cô khẽ thở dài rồi mỉm cười xoa đầu cậu: "Được rồi, cậu giỏi nhất."
Cô không hề hay biết, đằng sau cái chạm tay nhẹ nhàng của cậu học trò nhỏ, là một bàn tay đã dàn dựng nên một "vụ tai nạn" không kẽ hở. Cậu đã thành công loại bỏ một cái "đuôi" phiền phức mà vẫn giữ vững hình tượng đứa trẻ ngoan trong mắt cô.
【Ting! Chỉ số hắc hóa tăng nhẹ: +0.5%. Cảnh báo: Mục tiêu đang hoàn thiện kỹ năng thao túng môi trường xung quanh. Độ thiện cảm: +3.】
Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi dã ngoại, Lục Tu Viễn đứng bên cạnh Tô Nhàn, giúp cô đưa nước cho khách. Cậu mỉm cười hạnh phúc, một hạnh phúc vặn vẹo nhưng vô cùng thỏa mãn. Trong thâm tâm cậu, một chân lý mới đã được xác lập: Chỉ cần dùng trí tuệ, cậu có thể độc chiếm cô mà không bao giờ bị cô ghét bỏ.