MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản DiệnChương 8: Ánh mắt của kẻ thấu thị

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 8: Ánh mắt của kẻ thấu thị

1,163 từ · ~6 phút đọc

Sự thông minh của Lục Tu Viễn không còn là điều có thể che giấu trong phạm vi ngôi trường nhỏ Bình Minh. Sau những bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối với cách giải toán độc đáo, cậu được thầy hiệu trưởng đích thân đề cử tham gia kỳ thi Học sinh giỏi cấp Thành phố. Đây là cơ hội để cậu có được học bổng và giúp Tô Nhàn giảm bớt gánh nặng tài chính.

"Tu Viễn, nếu em đạt giải, chúng ta có thể thuê một căn phòng nhỏ có cửa sổ, không cần phải ở dưới hầm nữa." – Tô Nhàn vừa khâu lại chiếc cúc áo sơ mi cho cậu, vừa mơ màng nói về tương lai. Ánh mắt cô tràn đầy niềm tin, thứ ánh sáng ấy chính là động lực duy nhất khiến Lục Tu Viễn chấp nhận bước ra khỏi vỏ bọc của mình.

Ngày thi diễn ra tại một trường chuyên danh tiếng ở trung tâm. Khác với vẻ bình dân của trường Bình Minh, nơi này tụ tập những đứa trẻ nhà giàu, kiêu ngạo. Trong lúc chờ đợi vào phòng thi, Lục Tu Viễn ngồi lặng lẽ ở một góc hành lang, cuốn sách toán cao cấp che khuất gương mặt.

"Cậu dùng cách tính tích phân để giải bài toán đại số lớp 5 sao? Thú vị đấy."

Một giọng nói trầm thấp vang lên khiến Lục Tu Viễn khựng lại. Cậu hạ cuốn sách xuống, đối diện với một người đàn ông trung niên mặc vest xám, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt lại sắc sảo như thể có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của tâm hồn. Đó là Giáo sư Lâm, một giám khảo của kỳ thi và cũng là một chuyên gia tâm lý học tội phạm nổi tiếng đang cộng tác với cảnh sát.

Lục Tu Viễn ngay lập tức thu lại vẻ sắc lạnh, thay vào đó là nụ cười lễ phép thường ngày: "Em chỉ tình cờ đọc được trong hiệu sách cũ thôi ạ."

Giáo sư Lâm không rời mắt khỏi cậu bé. Ông đã gặp hàng ngàn đứa trẻ thiên tài, nhưng đứa trẻ này rất khác. Trong ánh mắt của Lục Tu Viễn không có sự háo thắng hay tò mò của một thiên tài nhỏ tuổi, mà chỉ có một sự phòng thủ tuyệt đối và một bóng tối sâu thẳm được che đậy bởi lớp vỏ bọc ngoan ngoãn.

"Đứa trẻ này... nó không đang học. Nó đang ngụy trang." – Ông Lâm thầm nghĩ, lòng dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ.

Trong khi đó, ở phía ngoài cổng trường, Tô Nhàn đang đứng chờ thì tình cờ gặp lại chị Lan, một người hàng xóm cũ ở khu phố gầm cầu. Chị Lan kéo tay cô ra một góc, vẻ mặt đầy lo lắng:

"Nhàn này, chị nói thật, em có thấy dạo này những người thân thiết với em hay gặp chuyện không? Thằng Mạnh bị gãy tay, thầy Phong thì bị bỏng rồi xin chuyển công tác, ngay cả bà bán tạp hóa hay càm ràm em cũng vừa bị ngã bong gân... Chị thấy lo cho em quá, hay là em đi xem bói xem có bị 'ám' không?"

Tô Nhàn cười gượng gạo, xua tay: "Chỉ là trùng hợp thôi chị ơi, làm gì có chuyện tâm linh thế ạ."

Nhưng khi chị Lan đi rồi, nụ cười trên môi Tô Nhàn héo hắt dần. Cô nhớ lại những "sự cố" đó. Tất cả đều diễn ra ngay sau khi những người đó có hành động khiến cô khó xử hoặc tỏ ý quá thân mật với cô. Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu cô, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. "Không thể nào, Tu Viễn mới chỉ là một đứa trẻ, cậu ấy luôn ở bên mình, làm sao có thể làm những chuyện đó?"

【Cảnh báo từ hệ thống: Sự nghi ngờ của ký chủ đang làm tăng chỉ số bất ổn của mục tiêu. Lưu ý: Nếu ký chủ mất niềm tin, mục tiêu sẽ hắc hóa ngay lập tức.】

Dòng chữ đỏ chót hiện lên khiến tim Tô Nhàn đập loạn nhịp. Cô hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Cô phải tin cậu, vì nếu cô không tin, trên đời này sẽ không còn ai tin cậu nữa.

Cuộc thi kết thúc, Lục Tu Viễn bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt điềm tĩnh. Cậu lập tức tìm thấy bóng dáng của Tô Nhàn giữa đám đông. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, đôi mắt lạnh lẽo của cậu bỗng chốc mềm mại hẳn đi. Cậu chạy lại, nắm lấy tay cô: "Chị, em làm bài tốt lắm."

Nhưng đúng lúc đó, Giáo sư Lâm cũng bước ra. Ông đứng từ xa quan sát hai chị em. Ông thấy cách Lục Tu Viễn nắm tay Tô Nhàn — không phải là cái nắm tay của một đứa em trai, mà là cái nắm tay chiếm hữu của một người đang giữ lấy báu vật duy nhất của cuộc đời mình. Một sự bảo vệ cực đoan đến mức điên cuồng.

Ông Lâm tiến lại gần, đưa cho Lục Tu Viễn một danh thiếp: "Nếu em muốn học chuyên sâu hơn, hãy liên lạc với ta. Nhưng nhớ nhé cậu bé, kiến thức là con dao hai lưỡi, dùng để cứu người hay giết người đều nằm ở tâm thế của kẻ cầm dao."

Lục Tu Viễn nhận lấy danh thiếp, mỉm cười cúi chào: "Em cảm ơn thầy."

Khi ngồi trên xe buýt trở về, Lục Tu Viễn lặng lẽ xé nát tấm danh thiếp trong túi áo thành những mảnh vụn nhỏ li ti. Cậu không cần bất kỳ vị giáo sư nào dạy bảo. Cậu chỉ cần một mình Tô Nhàn là đủ. Cậu nhận ra người đàn ông kia đã nhìn thấy "bản chất" của mình, và cậu cảm thấy một sự đe dọa.

"Chị ơi, sau này chúng ta đừng gặp lại ông thầy lúc nãy nhé. Em thấy ông ấy nhìn chị lạ lắm." – Lục Tu Viễn tựa đầu vào vai Tô Nhàn, giọng nói lộ vẻ yếu đuối giả tạo.

Tô Nhàn vuốt tóc cậu, lòng vẫn còn vương vấn những lời của chị Lan nhưng khi chạm vào mái tóc mềm mại của Lục Tu Viễn, cô lại tự trấn an mình: "Được, nếu em không thích, chúng ta sẽ không gặp."

Cô không thấy được, dưới ánh hoàng hôn le lói qua cửa kính xe buýt, đôi mắt của Lục Tu Viễn phản chiếu một màu đỏ thẫm đầy nguy hiểm. Cậu biết Tô Nhàn đã bắt đầu nghi ngờ. Cậu phải cẩn thận hơn, phải ngoan ngoãn hơn, và phải loại bỏ những kẻ "nói ra nói vào" xung quanh cô một cách triệt để hơn nữa.

【Ting! Chỉ số hắc hóa: 87% (Tăng 1%). Độ thiện cảm: +2. Mục tiêu bắt đầu chuyển sang giai đoạn: 'Bảo vệ trong bóng tối'.】