Lục Tu Viễn giành giải Nhất cuộc thi Học sinh giỏi thành phố trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Số tiền thưởng từ ban tổ chức và khoản học bổng đặc cách từ quỹ khuyến học đủ để hai chị em rời khỏi căn hầm ẩm thấp đã gắn bó suốt bao tháng ngày qua.
Tô Nhàn chọn một căn hộ nhỏ ở tầng ba của một khu chung cư cũ. Nơi này tuy diện tích khiêm tốn nhưng có một cửa sổ lớn hướng về phía Đông, nơi mỗi sáng ánh nắng có thể tràn vào, sưởi ấm những góc nhỏ của căn phòng. Cô vui sướng dọn dẹp, trang trí lại mọi thứ, trong lòng tràn đầy hy vọng về một khởi đầu mới.
"Tu Viễn, nhìn này! Từ nay em sẽ có một góc học tập riêng, không còn phải học dưới ánh nến nữa." – Tô Nhàn chỉ vào chiếc bàn gỗ nhỏ cô vừa mua lại từ tiệm đồ cũ.
Lục Tu Viễn đứng ở cửa phòng, lặng lẽ nhìn cô. Ánh nắng từ cửa sổ hắt lên gương mặt rạng rỡ của Tô Nhàn, khiến cô trông như một thiên sứ vừa bước ra từ cõi mộng. Cậu không quan tâm đến căn phòng, không quan tâm đến chiếc bàn. Thứ duy nhất cậu quan tâm là: ở đây chỉ có hai người họ. Không có gió tuyết, không có lũ lưu manh, và cũng không có những kẻ lạ mặt nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát.
Tuy nhiên, sự chiếm hữu của Lục Tu Viễn không hề giảm đi mà chỉ chuyển sang một hình thái tinh vi hơn.
Dựa trên những kiến thức về điện tử cơ bản học được từ sách vở ở tiệm sách cũ, Lục Tu Viễn đã âm thầm mua lại những linh kiện điện tử phế thải. Cậu dành cả đêm để lắp ráp một hệ thống "chuông báo động" thô sơ gắn ở cửa ra vào và cửa sổ. Cậu nói với Tô Nhàn rằng đó là để đề phòng trộm cắp, nhưng thực tế, mỗi khi cánh cửa mở ra lúc cậu vắng nhà, một bộ phận ghi dấu nhỏ sẽ cho cậu biết chính xác Tô Nhàn đã đi ra ngoài bao lâu và trở về lúc nào.
Sự bất ổn bắt đầu khi cuộc sống của Tô Nhàn mở rộng hơn. Để có thêm thu nhập trang trải học phí cho cả hai, cô xin làm phục vụ bán thời gian tại một quán cà phê sách gần nhà. Tại đây, cô gặp Minh – một sinh viên đại học năng nổ, thường xuyên giúp đỡ cô và hay mượn sách cho cô đọc.
Một tối nọ, Minh đứng dưới sảnh chung cư, tay cầm một tấm thiệp mời sinh nhật.
"Nhàn này, thứ Bảy tới là sinh nhật mình. Nhóm bạn làm thêm đều đi cả, cậu cũng tới nhé? Mình rất mong có sự hiện diện của cậu." – Minh cười, ánh mắt đầy sự mong đợi.
Tô Nhàn định từ chối vì không muốn để Lục Tu Viễn ở nhà một mình, nhưng Minh đã thuyết phục: "Đi một chút thôi, chỉ hai tiếng thôi mà. Cậu cũng cần phải thư giãn chứ!"
Đúng lúc đó, Lục Tu Viễn đi học về. Cậu đứng khuất sau bóng râm của hàng cây, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt cậu trùng xuống, một cảm giác căm ghét cuồn cuộn dâng lên. Minh – kẻ này đang cố tình lôi kéo "ánh trăng" của cậu ra khỏi quỹ đạo.
Tối hôm đó, không khí trong căn hộ nhỏ im lặng một cách lạ thường. Lục Tu Viễn không học bài như mọi khi mà chỉ ngồi lặng lẽ bên cửa sổ.
"Tu Viễn, thứ Bảy này... chị định đi dự sinh nhật một người bạn ở quán làm thêm. Chị sẽ về sớm, khoảng hai tiếng thôi, được không em?" – Tô Nhàn rụt rè hỏi, cô quan sát biểu cảm của cậu một cách thận trọng.
Lục Tu Viễn không nổi giận, cũng không cấm cản. Cậu từ từ quay lại, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy như sắp khóc:
"Chị... chị chán em rồi sao? Có phải vì em là gánh nặng, nên chị muốn tìm những người bạn mới tốt hơn em, vui vẻ hơn em không?"
Tô Nhàn bàng hoàng, cô vội vàng chạy lại ôm lấy cậu: "Không phải thế mà! Sao em lại nghĩ vậy? Em là người quan trọng nhất với chị."
"Nhưng những người khác... họ sạch sẽ, họ có tương lai, họ không giống như em..." – Lục Tu Viễn vùi đầu vào lòng cô, đôi vai nhỏ bé rung lên bần bật. "Em sợ lắm, Nhàn ơi. Em sợ chỉ cần chị bước chân ra khỏi cửa, chị sẽ thấy thế giới ngoài kia đẹp hơn căn phòng nhỏ này, rồi chị sẽ không muốn quay lại nhìn em nữa."
Từng lời nói của cậu như những mũi kim đâm vào lòng trắc ẩn của Tô Nhàn. Cô không hề biết rằng, đây là đòn "thao túng tâm lý" đỉnh cao mà Lục Tu Viễn đã dày công dàn dựng. Cậu dùng sự yếu đuối của mình để tạo ra một sợi dây xiềng xích bằng cảm giác tội lỗi, quấn chặt lấy cô.
Tô Nhàn thở dài, lòng tràn đầy hối hận vì đã khiến đứa trẻ này tổn thương. Cô vuốt ve lưng cậu, dịu dàng nói: "Được rồi, chị không đi nữa. Chị sẽ ở nhà với em. Đừng khóc, chị sẽ không bao giờ bỏ rơi em."
Lục Tu Viễn vùi mặt sâu hơn vào cổ cô, một nụ cười đắc thắng ẩn hiện nơi khóe môi mà cô không thể nhìn thấy. Cậu đã thắng. Minh hay bất kỳ ai khác cũng không thể cướp cô đi.
【Ting! Chỉ số hắc hóa: 88% (Tăng 1%). Cảnh báo: Mục tiêu đã thành công trong việc cô lập ký chủ về mặt xã hội bằng phương thức thao túng cảm xúc. Độ thiện cảm: +10.】
Tô Nhàn ngồi đó, ôm lấy Lục Tu Viễn, nhìn ra cửa sổ. Cô thấy mình vừa hy sinh một buổi tiệc nhỏ, nhưng thực chất, cô đang dần đánh mất sự kết nối với thế giới bên ngoài. Cô đang ở trong một chiếc lồng bằng pha lê tuyệt đẹp mà Lục Tu Viễn đã kỳ công xây dựng – một nơi chỉ có hai người, nhưng không khí thì ngày càng trở nên loãng dần.