MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản DiệnChương 10: Vết nứt trên mặt gương

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 10: Vết nứt trên mặt gương

1,201 từ · ~7 phút đọc

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã hai năm trôi qua kể từ ngày họ rời khỏi căn hầm tối tăm. Lục Tu Viễn giờ đây đã là một thiếu niên mười bốn tuổi với chiều cao vượt trội và gương mặt thanh tú đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn. Ở trường, cậu là nam thần trong mắt các bạn nữ, là niềm tự hào của các thầy cô. Nhưng đối với Lục Tu Viễn, tất cả những hào quang đó chỉ là những hạt bụi không đáng để tâm. Thế giới của cậu vẫn chỉ gói gọn trong căn hộ nhỏ tầng ba, nơi có hơi ấm của Tô Nhàn.

Tô Nhàn vẫn tin rằng mình đang đi đúng hướng. Cô thấy Tu Viễn học giỏi, lễ phép, và đặc biệt là rất dính người. Nhưng dạo gần đây, một cảm giác bất an kỳ lạ luôn bám lấy cô. Mỗi khi cô đi làm về muộn dù chỉ năm phút, Tu Viễn đã đứng đợi ở cửa với ánh mắt sâu thẳm, dù miệng vẫn mỉm cười chào đón. Mỗi khi cô nói chuyện điện thoại với đồng nghiệp, cậu luôn tình cờ đi ngang qua và đứng lại rất lâu.

Sự thật chỉ vỡ lở vào một chiều thứ Bảy, khi Tu Viễn đi tham gia đội tuyển học sinh giỏi ở tỉnh xa.

Tô Nhàn đang dọn dẹp lại góc học tập của cậu thì tình cờ làm rơi một hộp bút sắt. Khi cúi xuống nhặt, cô phát hiện dưới gầm bàn có một thiết bị nhỏ gắn đèn nháy xanh nhạt, nối liền với một sợi dây mỏng dính chạy dọc theo mép tường, hướng thẳng về phía ổ cắm điện gần cửa ra vào.

Tim cô đập thình thịch. Với kiến thức của một biên tập viên tiểu thuyết từng đọc qua hàng nghìn tình tiết "Yandere", cô run rẩy tháo thiết bị đó ra. Không chỉ có một cái. Phía sau kệ sách, dưới gầm giường của cô, và thậm chí là ngay cạnh chiếc gương trong nhà tắm... tất cả đều có những bộ thu phát tín hiệu thô sơ nhưng cực kỳ tinh vi.

Cô bàng hoàng ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Những thiết bị này không phải để chống trộm. Chúng là để giám sát cô. Mỗi bước chân cô đi, mỗi người cô gặp, mỗi lời cô nói trong căn nhà này đều bị đứa trẻ mà cô hết lòng nuôi dưỡng ghi lại không sót một nhịp.

"Tu Viễn... tại sao?" – Tiếng thì thầm của cô lạc đi trong không gian tĩnh mịch.

Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên. Đáng lẽ ngày mai cậu mới về, nhưng Lục Tu Viễn đã đứng đó, ngay giữa cánh cửa. Cậu vẫn mặc bộ đồng phục trắng, nhưng hơi thở có chút dồn dập, mái tóc hơi rối vì chạy gấp. Khi ánh mắt cậu chạm vào thiết bị giám sát trên tay Tô Nhàn, nụ cười dịu dàng thường trực trên môi cậu bỗng chốc đông cứng lại.

Không khí trong phòng như đặc quánh lại, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Chị phát hiện ra rồi sao?" – Giọng Lục Tu Viễn bình thản đến đáng sợ. Cậu không hề hoảng loạn, không hề giải thích. Cậu từ từ đóng cửa lại, khóa chốt, rồi bước từng bước về phía cô.

Tô Nhàn lùi lại, đôi mắt tràn đầy sự thất vọng và sợ hãi: "Tu Viễn, em điên rồi! Tại sao em lại làm thế này với chị? Chị đã tin tưởng em biết bao nhiêu!"

Lục Tu Viễn dừng lại trước mặt cô, cậu cao hơn cô cả một cái đầu, bóng tối từ người cậu phủ xuống bao trùm lấy cô. Cậu vươn tay định chạm vào mặt cô, nhưng Tô Nhàn đã nghiêng đầu né tránh. Hành động này khiến đôi mắt của Lục Tu Viễn trong phút chốc trở nên đỏ rực, ngập tràn sự cuồng bạo mà cậu đã dày công che giấu suốt nhiều năm qua.

"Em điên sao?" – Cậu lặp lại lời cô, cười khẽ một tiếng lạnh lẽo. "Phải, em điên rồi. Em điên vì sợ chị biến mất, điên vì sợ những kẻ ngoài kia chạm vào chị. Chị có biết mỗi khi chị mỉm cười với người khác, em chỉ muốn móc mắt kẻ đó ra không? Chị có biết mỗi phút chị ở bên ngoài mà em không nhìn thấy, em cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn không?"

Tô Nhàn rùng mình: "Chị không phải là tù nhân của em! Chị là chị của em, là người đã cứu em từ vũng bùn!"

"Chị không phải chị của em!" – Lục Tu Viễn gầm lên, cậu nắm lấy hai vai cô, ép cô vào bức tường lạnh lẽo. "Chị là ánh sáng duy nhất của em. Chị đã mang em ra khỏi bóng tối, vậy chị phải có trách nhiệm với em đến cùng chứ? Chị không thể vừa cho em thấy hơi ấm rồi lại định bỏ mặc em để hòa nhập vào cái thế giới rác rưởi ngoài kia được!"

Cậu cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên tai cô, giọng nói bỗng trở nên van nài và yếu đuối một cách cực đoan: "Nhàn à, đừng giận em. Em chỉ muốn bảo vệ chị thôi. Chỉ cần chị ở trong tầm mắt của em, em sẽ là đứa trẻ ngoan nhất thế giới. Em sẽ học giỏi, sẽ kiếm tiền, sẽ làm tất cả vì chị... Nhưng xin chị, đừng bao giờ nhìn người khác, đừng bao giờ rời bỏ em."

【Cảnh báo đỏ: Chỉ số hắc hóa của mục tiêu đạt ngưỡng 95%. Hệ thống đang tiến hành cưỡng chế ổn định... Thất bại! Mục tiêu đã nhận thức được sự tồn tại của 'ý chí ngăn cản'.】

Tô Nhàn nhìn đứa trẻ trước mắt, lòng đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Cô nhận ra rằng, kế hoạch "nuôi dưỡng" của mình đã hoàn toàn thất bại theo một cách tồi tệ nhất. Cô không nuôi dưỡng được một người tốt, cô đã nuôi dưỡng ra một kẻ phản diện mang lớp vỏ bọc hoàn hảo của một thiên thần, và giờ đây, thiên thần ấy đang muốn bẻ gãy đôi cánh của cô để cô mãi mãi không thể bay đi.

"Tu Viễn... em làm chị sợ." – Cô bật khóc thành tiếng.

Thấy nước mắt của cô, sự điên cuồng trong mắt Lục Tu Viễn bỗng khựng lại. Cậu run rẩy buông vai cô ra, quỳ sụp xuống chân cô, ôm chặt lấy đôi chân cô như một kẻ tội đồ đang cầu xin sự tha thứ.

"Đừng khóc... em xin lỗi... Nhàn ơi, đừng khóc. Em sẽ tháo chúng xuống, em sẽ không làm thế nữa. Đừng ghét em... cầu xin chị đừng ghét em..."

Trong căn phòng nhỏ, tiếng khóc của Tô Nhàn và tiếng van nài thảm thiết của Lục Tu Viễn hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc bi thương của sự chiếm hữu và tuyệt vọng. Tô Nhàn biết, từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ không bao giờ có thể quay lại như trước được nữa.