Tô Nhàn ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn những chiếc thùng giấy đã được đóng gói cẩn thận đặt góc phòng. Lời tuyên bố về "căn biệt thự ngoại ô" của Lục Tu Viễn không phải là một lời mời gọi, đó là một bản án chung thân không ngày đặc xá. Cô biết, nếu một khi bước chân vào cánh cửa đó, cô sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này, chỉ còn là một con búp bê xinh đẹp trong bộ sưu tập của cậu.
"Hệ thống, nếu tôi thất bại, điều gì sẽ xảy ra?" – Cô hỏi thầm trong đầu.
【Nếu mục tiêu hắc hóa 100%, thế giới này sẽ sụp đổ, và linh hồn ký chủ sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong không gian của mục tiêu.】
Cơn lạnh buốt dọc sống lưng khiến Tô Nhàn bừng tỉnh. Cô không thể ngồi chờ chết. Cô phải đánh cược.
Sáng hôm sau, khi Lục Tu Viễn mang bữa sáng vào phòng, cậu ngạc nhiên khi thấy Tô Nhàn đang mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút mệt mỏi nhưng không còn sự kháng cự.
"Tu Viễn, chị suy nghĩ kỹ rồi." – Cô khẽ nói, tay vân vê vạt áo. "Chị xin lỗi vì đã gặp giáo sư Lâm. Chị chỉ là... chị cảm thấy áp lực quá. Nhưng nếu ở bên ngoài khiến chị lo lắng, thì chuyển đến nơi em nói cũng tốt. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, được không?"
Đôi mắt Lục Tu Viễn nheo lại, cậu nhìn sâu vào mắt cô như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự lừa dối. Nhưng Tô Nhàn là một biên tập viên, cô biết cách xây dựng một nhân vật "cam chịu" hoàn hảo nhất. Cậu tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh cô, đặt đầu lên đầu gối cô như một chú chó nhỏ trung thành.
"Chị nói thật chứ? Chị sẽ không bỏ em nữa?"
"Chị hứa." – Cô dịu dàng vuốt tóc cậu, nhưng trái tim cô đang rỉ máu vì sự dối trá này.
Lục Tu Viễn cười, một nụ cười thuần khiết đến lạ lùng. "Vậy thì sáng mai chúng ta sẽ đi. Em đã chuẩn bị xe rồi."
Kế hoạch của Tô Nhàn bắt đầu vào lúc 10 giờ đêm, khi Lục Tu Viễn đang bận rộn kiểm tra lại các thùng đồ. Cô lấy cớ đi tắm và để điện thoại lại trên bàn để cậu không nghi ngờ. Nhưng thực chất, cô đã giấu một mẩu giấy nhỏ trong lớp lót của đôi giày từ trước.
Thông qua khe cửa sổ nhà tắm, cô nhìn xuống dưới lầu. Một chiếc xe đen mang biển số của Giáo sư Lâm đã đỗ sẵn ở góc đường vắng. Theo kế hoạch, ông Lâm sẽ tạo ra một vụ rò rỉ điện giả ở tủ điện hành lang để đánh lạc hướng Lục Tu Viễn trong vài phút — đó là cơ hội duy nhất của cô.
"Bộp!"
Tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía hành lang, kéo theo đó là tiếng bóng đèn vỡ vụn và bóng tối bao trùm cả căn hộ.
"Nhàn ơi! Chị ở yên đó, để em kiểm tra!" – Tiếng Lục Tu Viễn vang lên đầy cảnh giác. Cậu ngay lập tức chạy ra phía cửa chính để xem xét tủ điện.
Ngay lập tức, Tô Nhàn đạp tung cửa nhà tắm. Cô không kịp mang theo bất cứ thứ gì, chỉ vồ lấy đôi giày và lao ra phía ban công. Căn hộ tầng ba này có một đường ống thoát nước chạy dọc sát ban công, một lối thoát mà cô đã âm thầm quan sát suốt một tuần qua.
Cô leo qua lan can, cảm giác run rẩy vì độ cao khiến cô suýt ngã. Nhưng tiếng bước chân của Lục Tu Viễn đang quay lại phòng khách khiến cô không còn đường lui. Cô bám chặt lấy đường ống, tụt xuống nhanh nhất có thể. Lòng bàn tay cô bị ma sát đến rướm máu, đau rát tột cùng, nhưng cô không dám phát ra một tiếng rên rỉ.
Khi chân vừa chạm đất, cô lao như bay về phía chiếc xe đen. Giáo sư Lâm đã mở sẵn cửa: "Vào mau!"
Chiếc xe lao vút đi ngay khi ánh đèn pin từ ban công tầng ba rọi xuống. Qua gương chiếu hậu, Tô Nhàn thấy bóng dáng gầy gò của Lục Tu Viễn đứng trên lan can. Cậu không hét lên, cũng không đuổi theo ngay lập tức. Cậu chỉ đứng đó, bất động dưới ánh trăng, đôi mắt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người.
Khoảnh khắc đó, Tô Nhàn biết mình đã thực sự bẻ gãy một thứ gì đó trong tâm hồn cậu.
【Cảnh báo tử vong: Chỉ số hắc hóa: 99.9%. Mục tiêu đã rơi vào trạng thái 'Sụp đổ tâm lý'. Cảnh báo: Lệnh truy quét toàn diện đã được mục tiêu kích hoạt.】
"Chúng ta đi đâu?" – Tô Nhàn thở dốc, nước mắt trào ra vì sợ hãi.
"Đến sân bay. Tôi đã đổi danh tính cho cô. Cô sẽ bay đến một thị trấn nhỏ ở Bắc Âu ngay đêm nay." – Giáo sư Lâm nghiêm nghị nói. "Lục Tu Viễn không chỉ có tiền, cậu ta có một mạng lưới tin tặc ngầm mà cô không thể hình dung được. Nếu chậm một bước, cậu ta sẽ phong tỏa toàn bộ cửa ngõ thành phố."
Quả đúng như dự đoán, chỉ mười phút sau, điện thoại của Giáo sư Lâm rung lên liên tục. Màn hình hiện lên hàng loạt tin nhắn nặc danh: 'Trả cô ấy lại cho tôi, hoặc ông sẽ mất tất cả.'
"Cậu ta nhanh hơn tôi tưởng." – Ông Lâm nghiến răng, đạp lút chân ga.
Khi đến gần sân bay, các bảng điện tử quảng cáo ven đường bỗng nhiên chớp nháy rồi đồng loạt hiện lên một dòng chữ trắng trên nền đen tuyền: "NHÀN, VỀ NHÀ ĐI. EM KHÔNG GIẬN CHỊ ĐÂU."
Dòng chữ đó hiện diện khắp nơi, từ các bảng hiệu của cửa hàng tiện lợi đến màn hình lớn của trung tâm thương mại. Lục Tu Viễn đang dùng toàn bộ sức mạnh công nghệ của mình để vây hãm cô bằng nỗi sợ. Cậu đang cho cô thấy rằng, dù cô có chạy đến đâu, cậu vẫn luôn nhìn thấy cô.
Tô Nhàn run cầm cập, cô bịt tai lại để không nhìn thấy những dòng chữ đó. "Giáo sư, chúng ta phải làm sao?"
"Đừng nhìn! Đó là đòn tâm lý của cậu ta!" – Ông Lâm hét lên, lái xe lao thẳng vào cổng dành cho nhân viên sân bay.
Tại cửa khởi hành, Tô Nhàn cầm lấy tấm hộ chiếu mới. Cô nhìn lại phía sau lần cuối. Giữa dòng người tấp nập, cô dường như thấy một bóng áo trắng đứng lặng lẽ từ xa, ánh mắt sâu thẳm ấy đang khóa chặt lấy cô. Cô không biết đó là ảo giác hay là sự thật, nhưng cô không dám nán lại dù chỉ một giây.
Cô bước vào lồng ống của máy bay, trái tim trống rỗng. Cô đã chạy thoát, nhưng cô biết mình đã tạo ra một con quỷ thực sự. Một kẻ phản diện không còn tình người, kẻ mà mục đích sống duy nhất bây giờ là tìm lại "ánh trăng" đã đánh cắp trái tim của mình.
【Hệ thống thông báo: Giai đoạn 1 kết thúc. Bắt đầu giai đoạn 2: 'Sự truy đuổi của bóng tối'. Thời gian nhảy vọt: 5 năm sau.】