Năm năm.
Năm năm là khoảng thời gian đủ dài để những vết sẹo trên tay Tô Nhàn mờ đi, cũng đủ để cô học được cách hít thở bầu không khí lạnh lẽo của vùng Kiruna, Thụy Điển mà không còn cảm thấy buốt phổi. Dưới cái tên mới — Elena, cô sống một cuộc đời lặng lẽ trong một ngôi nhà gỗ nhỏ ven rừng. Công việc dịch thuật tự do giúp cô đủ sống và quan trọng nhất là cô không cần phải tiếp xúc với quá nhiều người.
Tô Nhàn luôn tự nhủ rằng mình đã thành công. Hệ thống đã im lặng suốt năm năm qua, không có cảnh báo, không có chỉ số hắc hóa. Cô tin rằng Lục Tu Viễn đã quên cô, hoặc ít nhất là đã tìm thấy một mục tiêu mới cho cuộc đời rực rỡ của cậu.
Cho đến một buổi chiều cuối thu, khi những lá phong đỏ rực trải thảm trên lối đi.
Tô Nhàn nhận được lời mời tham gia một buổi triển lãm nghệ thuật từ thiện tại trung tâm thị trấn. Vốn là người khép kín, nhưng vì mục đích cứu trợ trẻ em nghèo — điều luôn khiến cô nhớ về hình ảnh đứa trẻ năm xưa — cô đã nhận lời.
Không gian buổi triển lãm sang trọng với ánh đèn vàng ấm áp, tương phản hoàn toàn với cái lạnh chớm đông bên ngoài. Tô Nhàn cầm ly rượu vang, đi lướt qua những bức tranh phong cảnh Bắc Âu trừu tượng. Nhưng rồi, bước chân cô khựng lại trước một bức họa khổ lớn đặt ở vị trí trung tâm, tiêu đề chỉ vỏn vẹn một chữ: "Khởi đầu".
Trái tim Tô Nhàn như ngừng đập. Ly rượu trên tay cô run rẩy suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Trong tranh không phải là rừng thông hay băng tuyết của Thụy Điển. Đó là một con hẻm tối tăm, bẩn thỉu ở một thành phố phương Đông xa xôi. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, một cô bé gầy gò đang che chắn cho một đứa trẻ bị thương. Từng chi tiết nhỏ nhất — chiếc áo sờn vai của cô, mẩu bánh bao vụn trên đất, và cả ánh mắt kiên định của cô gái nhỏ — đều được vẽ lại một cách chân thực đến tàn nhẫn.
Người họa sĩ không chỉ vẽ lại một khung cảnh, họ đang vẽ lại linh hồn của cô.
"Bức tranh này không bán." – Một giọng nói lịch lãm vang lên sau lưng cô. "Chủ nhân của bộ sưu tập này nói rằng, đây là báu vật duy nhất mà ông ấy không bao giờ trao đổi bằng tiền."
Tô Nhàn quay lại, gương mặt cô trắng bệch. Người nói là quản lý buổi triển lãm. Cô cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Chủ nhân của bộ sưu tập này là ai?"
"Là Ngài Lu. Ông ấy là người sáng lập tập đoàn công nghệ X, tỷ phú trẻ tuổi nhất thế giới hiện nay. Nghe nói ông ấy hiếm khi xuất hiện trước công chúng, nhưng lại có niềm đam mê kỳ lạ với những bức tranh về... sự cứu rỗi."
Tên Lu. Lục.
Một cơn lạnh lẽo lan tỏa từ thắt lưng lên đến đỉnh đầu. Tô Nhàn không dám nán lại thêm một giây nào. Cô vội vã rời khỏi buổi triển lãm, chạy trốn vào màn đêm mù mịt. Cô lái xe điên cuồng về ngôi nhà gỗ, khóa chặt cửa và ngồi sụp xuống sàn, hơi thở dồn dập.
"Không thể nào... Làm sao cậu ta tìm được nơi này?"
Cô lập tức mở máy tính, run rẩy gõ tên "Lục Tu Viễn" vào thanh tìm kiếm. Kết quả hiện ra khiến cô bàng hoàng. Không còn là đứa trẻ gầy gò năm xưa, trên màn hình là một người đàn ông trưởng thành với bộ vest đen quyền lực. Đường nét gương mặt cậu sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng, mang theo một vẻ lạnh lùng áp đảo. Cậu là "vị vua không vương miện" của ngành trí tuệ nhân tạo thế giới.
Tờ tạp chí danh tiếng nhất mô tả về cậu: "Một thiên tài cô độc, kẻ không bao giờ ngủ và luôn ám ảnh với việc tìm kiếm một 'thuật toán hoàn hảo' để định vị mọi thứ trên toàn cầu."
Đúng lúc đó, màn hình máy tính của cô bỗng chốc nhiễu loạn. Những dòng mã lệnh chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt, và rồi, một cửa sổ trò chuyện hiện lên giữa màn hình đen ngòm.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, giống hệt như năm năm trước trên các bảng điện tử ở sân bay:
"CHỊ TRỐN KỸ THẬT ĐẤY, NHÀN À. NHƯNG CHỊ CÓ BIẾT KHÔNG? CÀNG KHÓ TÌM, EM LẠI CÀNG MUỐN GIAM CHỊ LẠI THẬT CHẶT."
Phía sau dòng chữ đó, camera máy tính của cô tự động bật sáng. Đèn tín hiệu nhỏ màu đỏ nhấp nháy như một con mắt quỷ đang nhìn chằm chằm vào cô.
【Ting! Hệ thống tái kích hoạt sau 5 năm. Cảnh báo khẩn cấp: Chỉ số hắc hóa của mục tiêu Lục Tu Viễn: 100%. Trạng thái: 'Cực đoan hóa chiếm hữu'. Ký chủ hãy chạy ngay đi!】
"Hệ thống! Tại sao bây giờ mới báo?" – Tô Nhàn hét lên trong tuyệt vọng.
【Mục tiêu đã dùng công nghệ để phong tỏa tín hiệu của hệ thống trong vùng lân cận của hắn. Hiện tại, hắn đang ở cách ký chủ... 500 mét.】
Tiếng động cơ trực thăng gầm rú trên bầu trời vốn dĩ tĩnh lặng của thị trấn nhỏ Kiruna. Ánh đèn pha cực mạnh từ trên cao rọi thẳng xuống ngôi nhà gỗ nhỏ, biến màn đêm thành ban ngày. Tô Nhàn nhìn ra cửa sổ, cô thấy hàng loạt xe hơi màu đen đang vây kín lối vào duy nhất của khu rừng.
Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu. Cậu không vội vàng. Cậu thong thả bước đi trên nền tuyết trắng, mỗi bước chân đều nặng nề như giẫm lên trái tim cô. Cậu dừng lại trước cửa ngôi nhà gỗ, nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng.
"Nhàn ơi, em đến đón chị về nhà đây. Lần này, em sẽ không để chị phải leo ống thoát nước nữa đâu."
Giọng nói ấy trầm thấp, dịu dàng như gió xuân, nhưng lại khiến Tô Nhàn cảm thấy như mình đang nghe tiếng lưỡi hái của tử thần áp sát cổ. Lục Tu Viễn của năm 19 tuổi, không còn là sói con cần bảo vệ, mà là một con hùm xám đã đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn.
Cô nhìn quanh ngôi nhà, không có lối thoát, không có giáo sư Lâm, cũng không còn nơi nào để trốn chạy trên trái đất này nữa. Kế hoạch nuôi dưỡng phản diện của cô đã chính thức biến thành một cuộc "tù đày" vĩnh cửu.
Cánh cửa gỗ mỏng manh không chịu nổi áp lực, từ từ mở ra. Lục Tu Viễn đứng đó, dưới ánh trăng tuyết, đôi mắt cậu phản chiếu hình bóng cô với một sự khao khát điên cuồng đã bị nén nhịn suốt 1825 ngày.
"Chào chị, Elena." – Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười rùng rợn nhưng lại tràn đầy thỏa mãn. "Chị thích bức tranh em vẽ chứ?"