MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Theo Đuổi Của Kẻ Đứng SauChương 2

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Kẻ Đứng Sau

Chương 2

811 từ · ~5 phút đọc

Hứa Giai Ninh ôm tập hồ sơ nặng trịch bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, cảm giác như mình vừa bước ra từ một hang cọp. Cô tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim đang loạn nhịp. Mười năm không gặp, Trần Bắc Thần không còn là chàng thiếu niên gầy gò luôn hậm hực mỗi khi nhìn bảng tổng kết điểm, mà đã trở thành một người đàn ông mang theo khí thế áp bức đến nghẹt thở.

Trong phòng làm việc, Trần Bắc Thần đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Giai Ninh đang lủi thủi đi về phía bàn làm việc qua lớp kính một chiều. Anh khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, một cảm giác đắc thắng len lỏi trong lòng. Anh vẫn nhớ như in ngày tốt nghiệp năm ấy, Giai Ninh đã cười tươi rạng rỡ nhận bằng khen thủ khoa, còn anh chỉ đứng sau cô đúng một bước chân. Khoảng cách một điểm ấy đã đeo bám anh trong suốt những giấc mơ thời tuổi trẻ.

Anh nhấc điện thoại nội bộ, nhấn nút gọi cho bàn thư ký bên ngoài. Giọng anh vang lên, lạnh lùng và không chút dư vị.

Hứa Giai Ninh, vào đây một lát.

Chỉ chưa đầy hai phút sau, Giai Ninh đã có mặt, gương mặt cô hiện rõ sự mệt mỏi dù buổi làm việc chỉ mới bắt đầu. Bắc Thần không ngẩng đầu lên, anh thong thả lật một bản thiết kế rồi đẩy sang phía cô.

Tôi vừa xem lại lịch trình. Dự án khu nghỉ dưỡng phía Nam cần một bản phân tích rủi ro chi tiết. Tôi muốn có nó trên bàn làm việc của mình vào đầu giờ chiều.

Giai Ninh sững sờ, đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy vẻ bất mãn. Cô tiến lại gần bàn làm việc, giọng nói cố giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra vài phần run rẩy.

Sếp, bản phân tích rủi ro cho một dự án tầm cỡ này thường cần cả một nhóm chuyên gia làm việc trong ít nhất ba ngày. Bây giờ là mười một giờ trưa, sếp bảo tôi làm xong trong hai tiếng nghỉ trưa sao?

Bắc Thần lúc này mới từ tốn ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm thẳng vào mắt cô. Anh tựa lưng vào ghế, vẻ mặt thản nhiên như thể đang nói về chuyện thời tiết.

Ngày xưa cô chỉ mất mười lăm phút để giải xong một bài toán tích phân cấp độ khó nhất trường, chẳng lẽ một bản báo cáo rác này lại làm khó được bộ não hạng nhất của cô sao? Hay là sau mười năm, vị trí nhân viên bình thường đã làm cô cùn mòn ý chí rồi?

Giai Ninh nghiến răng, đôi bàn tay cuộn chặt lại dưới tà áo. Cô biết anh đang cố tình khích bác mình. Độc thoại nội tâm của cô gào thét rằng tên này đúng là kẻ nhỏ mọn nhất hành tinh, nhưng lý trí lại nhắc nhở cô rằng anh ta hiện là người trả lương cho cô. Cô hít một hơi thật sâu, cầm lấy bản thiết kế trên bàn.

Được, sếp cứ chờ xem. Tôi sẽ không để sếp có cơ hội chê bai năng lực của mình.

Bắc Thần nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô, trong lòng bỗng dâng lên một sự thích thú kỳ lạ. Anh biết mình đang vô lý, anh biết việc bắt cô nhịn ăn trưa để làm báo cáo là quá đáng, nhưng cảm giác được nhìn thấy sự kiêu ngạo của cô bị lung lay lại khiến anh cảm thấy thỏa mãn một cách mù quáng.

Nửa tiếng sau, anh bước ra ngoài với lý do đi pha cà phê, nhưng thực chất là để đi ngang qua bàn làm việc của cô. Giai Ninh đang tập trung cao độ, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím như bay, một tay cô cầm mẩu bánh mì khô khốc, mắt không rời khỏi màn hình. Bắc Thần dừng bước, nhìn mẩu bánh mì rẻ tiền trên tay cô, đôi lông mày khẽ chau lại. Anh tự nhủ trong lòng rằng mình chỉ đang tận hưởng sự trả thù, nhưng một góc nhỏ nào đó lại thấy khó chịu khi nhìn cô vất vả như vậy.

Anh quay trở vào phòng, ném chiếc cốc không xuống bàn rồi lầm bầm một mình.

Đáng đời cô, ai bảo ngày xưa dám làm tôi mất ngủ chỉ vì một bài thi chứ.

Thế nhưng, chính anh mới là người đang mất tập trung khi cứ cách năm phút lại liếc nhìn đồng hồ, chờ đợi xem cô gái hạng nhất năm ấy sẽ xoay xở thế nào với đống deadline vô lý mà anh vừa quăng ra.