Đúng một giờ chiều, Giai Ninh đặt bản báo cáo rủi ro lên bàn làm việc của Bắc Thần. Gương mặt cô nhợt nhạt vì thiếu ngủ và bỏ bữa, nhưng đôi mắt lại sáng rực vẻ thách thức. Cô đứng thẳng lưng, chờ đợi một lời khen ngợi hoặc ít nhất là một cái gật đầu công nhận.
Bắc Thần không nhìn bản báo cáo. Anh cầm một chiếc kẹp giấy màu vàng trên tập tài liệu lên, xoay xoay nó giữa hai ngón tay rồi ném bộp xuống bàn.
Màu sắc không đồng nhất. Tôi đã dặn văn phòng tổng tài chỉ dùng kẹp giấy màu bạc để thể hiện sự chuyên nghiệp tối giản. Tại sao ở đây lại có một cái màu vàng rẻ tiền thế này?
Giai Ninh sững sờ, cô cứ ngỡ mình nghe nhầm. Cô đã thức trắng cả giờ nghỉ trưa để tính toán từng con số rủi ro tài chính, và giờ anh ta đang bắt lỗi cô vì một cái kẹp giấy?
Sếp, nội dung bản báo cáo này quan trọng hơn cái kẹp giấy rất nhiều. Tôi đã thức cả trưa để...
Tôi không quan tâm cô thức bao lâu. Tôi quan tâm đến sự hoàn mỹ. Thay toàn bộ kẹp giấy cho tôi. Và cả cái này nữa.
Bắc Thần lật trang cuối của bản báo cáo, chỉ tay vào dòng chữ ký của cô.
Tại sao cô dùng mực xanh? Tôi thích mực đen. Màu xanh nhìn rất giống học sinh đang làm bài kiểm tra. Cô vẫn chưa thoát khỏi cái bóng của một con mọt sách hạng nhất trường sao, Hứa Giai Ninh?
Giai Ninh hít một hơi thật sâu để ngăn mình không cầm tập tài liệu ném thẳng vào gương mặt điển trai nhưng đáng ghét kia. Độc thoại nội tâm của cô đang gào thét: Trần Bắc Thần, anh là đồ hẹp hòi! Anh là đồ hạng hai điên rồ! Đen hay xanh thì cũng là chữ thôi mà! Thế nhưng, ngoài mặt cô vẫn mỉm cười chuyên nghiệp, một nụ cười mà anh thấy còn đáng ghét hơn cả sự tức giận.
Vâng, tôi sẽ đi đổi lại ngay. Sếp còn yêu cầu vô tri... à không, yêu cầu đặc biệt nào nữa không ạ?
Bắc Thần nhướng mày trước sự suýt lỡ lời của cô. Anh cố tình tựa ra sau ghế, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ khi thấy cô gái từng đứng trên đỉnh cao giờ phải chạy đi thay từng cái kẹp giấy vì sở thích quái gở của mình.
Tạm thời là vậy. À, từ nay về sau, báo cáo của cô phải căn lề trái 2.54 cm, lề phải 2.53 cm. Tôi thích sự lệch nhẹ để tạo cảm giác nghệ thuật.
Giai Ninh cầm lấy tập hồ sơ, quay lưng bước đi mà không thèm chào. Khi cánh cửa khép lại, Bắc Thần mới cầm bản báo cáo lên xem. Thực tế, nội dung bên trong hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được. Những phân tích sắc sảo, những con số logic khiến anh thầm thán phục.
Anh khẽ lẩm bẩm trong căn phòng vắng: Vẫn thông minh như vậy, thật khiến người ta muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo đó mà.
Trong khi đó, ở phòng làm việc bên ngoài, Giai Ninh đang vừa hùng hổ tháo kẹp giấy vừa lầm bầm. Cô không biết rằng, ở trong phòng, "kẻ đứng sau" năm nào đang mỉm cười một cách đắc thắng, một nụ cười không hề có chút ác ý, mà giống như một đứa trẻ vừa tìm được cách khiến người bạn mình thích phải chú ý đến mình.