MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKế Hoạch Theo Đuổi Của Kẻ Đứng SauChương 4

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Kẻ Đứng Sau

Chương 4

630 từ · ~4 phút đọc

Giai Ninh ngồi phịch xuống ghế, hai tay dùng lực bóp mạnh chiếc kẹp giấy màu vàng cho đến khi nó biến dạng. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng tổng giám đốc đang đóng chặt bằng ánh mắt hừng hực lửa. Nếu ánh mắt có thể phóng hỏa, chắc chắn căn phòng của Trần Bắc Thần đã thành đống tro tàn từ lâu. Cô cầm cây bút mực đen lên, bắt đầu gạch mạnh tay vào những dòng ghi chú trên sườn báo cáo như đang trút giận lên chính chủ nhân của nó.

Độc thoại nội tâm của Ninh lúc này như một trận bão cuồng phong. Cô tự nhủ thầm trong đầu rằng đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cái tên Trần Bắc Thần này dù có khoác lên mình bộ vest hàng hiệu trị giá cả ngàn đô, ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da cao cấp nhất thì trong mắt cô, anh ta vẫn chỉ là cái tên nam sinh năm ấy luôn hậm hực cầm tờ giấy thi đứng sau lưng cô hỏi tại sao chỗ này lại trừ của cậu ta 0.25 điểm. Hạng hai lên làm sếp thì suy cho cùng vẫn mang cái tâm thế của kẻ đứng sau, lúc nào cũng phải dùng mấy cái trò vặt vãnh như màu mực với lề giấy để tìm chút cảm giác thượng đẳng. Thật là nực cười hết chỗ nói.

Càng nghĩ cô càng thấy tức đến nảy người. Cô tự hỏi không biết mười năm qua anh ta đã trải qua cuộc sống thế nào mà lại có thể rèn luyện được cái tính cách "vô tri" đến mức thượng thừa như vậy. Căn lề lệch 0.01 cm để tạo cảm giác nghệ thuật? Đó không phải là nghệ thuật, đó là bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế kết hợp với máu trả thù riêng thì có. Cô lầm bầm trong miệng khi đôi tay vẫn thoăn thoắt điều chỉnh định dạng trên máy tính.

Được thôi Trần Bắc Thần, anh thích màu đen thì tôi cho anh một thế giới đen tối luôn. Anh thích sự hoàn mỹ thì tôi sẽ làm cho anh hoàn mỹ đến mức không tìm ra một hạt bụi để bới lông tìm vết. Để xem khi không còn gì để bắt bẻ, cái bộ mặt cao ngạo đó của anh sẽ trưng ra vẻ gì. Cứ đợi đấy, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, để xem "Học thần" này trị "Học bá" nhà anh như thế nào.

Bên trong phòng, Bắc Thần vô tình nhìn qua camera giám sát thấy Giai Ninh đang vừa gõ phím vừa lầm bầm, thỉnh thoảng lại lườm vào hư không. Anh chống cằm, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Anh thừa biết cô đang mắng mình trong bụng, thậm chí anh còn có thể đoán được cô đang dùng những danh xưng gì để gọi anh. Nhưng lạ thay, cảm giác bị cô ghét bỏ lại khiến anh thấy thú vị hơn nhiều so với việc được hàng trăm nhân viên khác khép nép phục tùng.

Anh khẽ lẩm bẩm một mình khi nhìn vào màn hình.

Mắng đi, cứ mắng thoải mái. Càng mắng thì cô càng phải nhớ đến tôi. Để xem cô giữ được vẻ mặt bình thản đó đến bao lâu khi đối đầu với kẻ hạng hai này.

Sự liên kết giữa họ lúc này giống như một sợi dây thun bị kéo căng, một bên là sự bướng bỉnh không cam chịu của Giai Ninh, một bên là sự chiếm hữu và muốn gây chú ý một cách vụng về của Bắc Thần. Trận chiến này, dường như chỉ mới bắt đầu ở những nước cờ đầu tiên.