MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 10: Vết Rạn Trên Mặt Hồ phẳng Lặng

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 10: Vết Rạn Trên Mặt Hồ phẳng Lặng

1,154 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa đêm không làm dịu đi cái không khí oi nồng, bức bối trong dinh thự Hàn gia. Tiếng lốp xe rít trên đường sỏi báo hiệu sự trở về của chủ nhân ngôi nhà sớm hơn dự kiến. Hàn Phong bước xuống xe, gương mặt hắn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến công tác, nhưng đôi mắt khi nhìn lên tầng hai – nơi ánh đèn phòng Sở Ấu Vi vẫn còn sáng – lại lóe lên sự chiếm hữu đến cực đoan.

Lục Viễn đứng ở sảnh đón, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi tay đan vào nhau đặt trước bụng.

"Hàn ca, anh về rồi. Công việc ở tỉnh thuận lợi chứ?"

Hàn Phong không đáp ngay, hắn ném chiếc cà vạt cho người làm, gằn giọng hỏi: "Trong lúc tôi đi, cô ta có biểu hiện gì lạ không?"

"Sở tiểu thư vẫn rất im lặng." Lục Viễn đẩy gọng kính, giọng nói không chút gợn sóng. "Chỉ là... hôm qua hệ thống an ninh có chút trục trặc nhỏ ở cổng phía Tây. Tuy nhiên, tôi đã cho xử lý ngay lập tức. Cô ấy dường như đã bắt đầu chấp nhận thực tại."

Hàn Phong hừ lạnh một tiếng rồi sải bước lên lầu. Hắn đẩy mạnh cửa phòng Sở Ấu Vi mà không thèm gõ. Bên trong, Ấu Vi đang đứng bên cửa sổ, bờ vai cô khẽ run lên khi thấy hắn. Cô đã cố gắng giấu chiếc điện thoại vệ tinh xuống dưới gối, nhưng nhịp tim loạn xạ trong lồng ngực là thứ cô không thể che giấu.

Hàn Phong tiến lại gần, vòng tay siết chặt lấy eo cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi sâu đầy tham lam.

"Ấu Vi, tôi nghe nói em rất ngoan. Ngoan như vậy mới phải chứ."

Sở Ấu Vi nhắm mắt lại, nén sự ghê tởm đang cuộn trào. Cô nhớ đến giọng nói của Trần Minh qua điện thoại, nhớ đến lời dặn của Lục Viễn. Cô quay lại, gượng một nụ cười nhợt nhạt: "Anh về rồi sao? Tôi... tôi có chuẩn bị trà cho anh."

Sự chủ động hiếm hoi này khiến Hàn Phong sững sờ. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, nhưng sự khao khát đã làm mờ đi lý trí của một kẻ độc tài. Hắn cười gằn, nâng cằm cô lên: "Tốt lắm. Cứ tiếp tục như thế này, tôi sẽ để cho gã giáo viên kia sống thêm một thời gian nữa."

Trong khi đó, tại văn phòng ở cánh trái dinh thự, Lục Viễn đang theo dõi toàn bộ cảnh tượng qua camera ẩn. Anh không quan tâm đến sự chiếm hữu bệnh hoạn của Hàn Phong, thứ anh quan tâm là một thông báo vừa hiện lên từ hệ thống.

【 Đinh! Liễu Như Yên đã ký lệnh chuyển 300 tỷ vào dự án 'Năng lượng xanh' giả mạo. Thời cơ bùng nổ đã đến. Ký chủ có muốn kích hoạt sự cố truyền thông? 】

Lục Viễn nhếch môi: "Kích hoạt."

Chưa đầy mười phút sau, trên tất cả các trang tin tài chính lớn nhất thành phố đồng loạt xuất hiện tiêu đề đỏ rực: "Nghi vấn quỹ đầu tư Tương Lai của nữ tỷ phú Liễu Như Yên liên quan đến đường dây rửa tiền quốc tế và các dự án rỗng."

Tin tức này như một quả bom dội xuống giới thượng lưu. Tại một hộp đêm hạng sang, Liễu Như Yên đang vui đùa cùng đám nam sủng thì điện thoại vang lên liên tục. Khi nhìn thấy dòng tít, ly sâm panh trên tay cô ta rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

"Cái gì? Rửa tiền? Dự án rỗng? Không thể nào! Lục Viễn đâu? Mau gọi cho Lục Viễn!" Như Yên hét lên trong hoảng loạn.

Cô ta điên cuồng chạy đến dinh thự Hàn gia, bất chấp sự ngăn cản của bảo vệ. Khi Như Yên xông được vào phòng khách, cô ta thấy Lục Viễn đang thong thả ngồi uống trà, gương mặt anh vẫn thư sinh và điềm đạm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Lục Viễn! Anh nhìn xem cái này là cái gì?" Như Yên ném điện thoại lên bàn, đôi mắt trợn trừng vì sợ hãi xen lẫn tức giận. "Anh nói dự án này là công nghệ cốt lõi của 10 năm sau mà? Tại sao báo chí lại nói nó là công ty ma?"

Lục Viễn đặt tách trà xuống, ngước nhìn cô ta qua làn kính cận, ánh mắt hiện rõ sự thương hại giả tạo: "Liễu tiểu thư, bình tĩnh lại. Có lẽ đối thủ cạnh tranh đã chơi xấu. Nhưng cô cũng nên xem lại các khoản chi cá nhân của mình. Việc cô dùng quỹ để mua siêu xe và trang sức quá đà đã tạo kẽ hở cho họ tấn công."

"Anh... anh nói vậy là ý gì? Chẳng phải anh nói cứ tiêu đi sao?" Như Yên bắt đầu run rẩy. Cô ta nhìn thấy Hàn Phong đang từ trên lầu đi xuống với gương mặt đen kịt.

Hàn Phong nhìn Như Yên bằng ánh mắt như muốn giết người. Uy tín của Hàn Thị bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì sự ngu ngốc của người phụ nữ này.

"Hàn Phong, anh nghe em giải thích..." Như Yên lao lại định nắm lấy tay hắn.

"Cút!" Hàn Phong thẳng tay tát một cú trời giáng khiến Như Yên ngã nhào xuống sàn. "Cô đã đốt của tôi hàng trăm tỷ chỉ để mua lấy một đống rác và sự sỉ nhục này sao?"

Lục Viễn đứng dậy, đi đến bên cạnh Hàn Phong, khẽ nói: "Hàn ca, sự việc đã lỡ rồi. Hiện tại cách duy nhất để cứu vãn là chuyển toàn bộ nợ của quỹ Tương Lai sang pháp nhân cá nhân của Liễu tiểu thư để bảo vệ danh tiếng tập đoàn. Cô ấy là chủ tịch quỹ, cô ấy phải chịu trách nhiệm."

Liễu Như Yên nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn Lục Viễn – người mà cô ta từng coi là ân nhân – giờ đây lại đang thản nhiên đẩy cô ta vào vực thẳm pháp lý.

【 Đinh! Sự ảo tưởng của Liễu Như Yên bắt đầu sụp đổ. Giá trị oán hận tăng 40%. Ký chủ nhận được 900 điểm phản diện. 】

Sở Ấu Vi đứng ở hành lang tầng hai, nhìn xuống cảnh hỗn loạn phía dưới. Cô thấy Liễu Như Yên đang gào khóc, thấy Hàn Phong đang cuồng nộ, và thấy Lục Viễn... anh đang lén nhìn về phía cô với một cái nháy mắt đầy ẩn ý.

Sở Ấu Vi chợt rùng mình. Cô hiểu rằng, ván cờ này Lục Viễn đã thắng lợi hoàn toàn ở giai đoạn thiết lập. Những quân cờ đã vào vị trí, và màn kịch tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn gấp bội.