Tiếng hét của Liễu Như Yên vẫn còn vang vọng ngoài phòng khách, nhưng đối với Sở Ấu Vi, âm thanh đó mờ nhạt dần sau cánh cửa gỗ dày nặng. Cô lùi sâu vào bóng tối của hành lang, tim đập thình thịch. Sự sụp đổ của Như Yên đến quá nhanh, nhanh hơn cả những gì cô nhớ về kiếp trước.
Dưới lầu, Hàn Phong như một ngọn núi lửa đang phun trào. Hắn không quan tâm đến những giọt nước mắt lem luốc phấn son của Như Yên. Đối với hắn, kẻ không còn giá trị thì không khác gì một tờ giấy lộn.
"Đưa cô ta ra ngoài. Niêm phong tất cả tài sản đứng tên cô ta để đối chiếu dư nợ," Hàn Phong lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ, rồi hắn đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm bắt gặp bóng dáng Ấu Vi đang đứng ở lan can.
Cơn giận dữ vì bị lừa dối bởi Như Yên dường như tìm được một mục tiêu mới để trút bỏ. Hàn Phong sải bước lên cầu thang, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ khiến Ấu Vi run rẩy. Cô quay đầu định chạy về phòng, nhưng đã muộn. Một bàn tay thép siết chặt lấy cổ tay cô, kéo giật ngược trở lại.
"Em đang nhìn cái gì? Đang cười nhạo sự ngu xuẩn của tôi khi tin vào con đàn bà đó sao?" Hàn Phong gằn giọng, hơi thở nồng nặc mùi rượu và sự bạo ngược.
"Tôi không có..."
"Câm miệng!" Hắn đẩy mạnh cô vào tường, đôi mắt đỏ ngầu. "Các người đều giống nhau, đều muốn lừa gạt tôi, đều muốn thoát khỏi tôi! Liễu Như Yên muốn tiền, còn em... em muốn gã nghèo kiết xác đó!"
Trong cơn thịnh nộ tột độ, Hàn Phong mất đi lý trí. Hắn giơ tay lên, định giáng một đòn xuống khuôn mặt tái nhợt của Ấu Vi. Cô nhắm nghiền mắt lại, đón chờ nỗi đau quen thuộc của kiếp trước. Nhưng, cái tát ấy không bao giờ rơi xuống.
"Hàn ca, anh say rồi."
Một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh bạo lực. Lục Viễn đứng đó, bàn tay anh giữ chặt lấy cổ tay đang vung lên của Hàn Phong. Dù trông thư sinh và gầy gò hơn, nhưng sức mạnh trong tay Lục Viễn lại khiến Hàn Phong không thể nhúc nhích.
Hàn Phong xoay người, gầm gừ: "Lục Viễn! Chú muốn làm phản à? Buông ra!"
Lục Viễn không hề nao núng, anh nhẹ nhàng buông tay ra nhưng lại đứng chắn ngang giữa Hàn Phong và Sở Ấu Vi. Anh đẩy gọng kính, ánh mắt qua làn kính lộ rõ vẻ nghiêm nghị của một người đang lo lắng cho đại cục:
"Anh đánh cô ấy cũng không lấy lại được 300 tỷ đã mất. Hiện tại, cánh phóng viên đang bao vây cổng biệt thự. Nếu ngày mai có tin đồn Hàn tổng bạo hành phụ nữ trong lúc khủng hoảng tài chính, cổ phiếu Hàn Thị sẽ chạm sàn ngay lập tức. Anh muốn hủy hoại cả cơ nghiệp vì một phút mất kiểm soát sao?"
Lời nói của Lục Viễn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hàn Phong. Hắn nhìn Lục Viễn, rồi nhìn sang Ấu Vi đang run rẩy sau lưng anh. Sự lạnh lùng của một doanh nhân dần quay trở lại, áp chế con thú dữ trong hắn.
"Hừ, chú nói đúng." Hàn Phong chỉnh lại cổ áo, nhìn Ấu Vi bằng ánh mắt đầy đe dọa. "Coi như hôm nay chú cứu cô ta. Chăm sóc cô ta cho tốt, đừng để cô ta chạy mất."
Hàn Phong bỏ đi, tiếng đóng cửa phòng làm việc vang lên khô khốc. Không gian chỉ còn lại Lục Viễn và Sở Ấu Vi.
【 Đinh! Cứu nguy Nữ phụ thành công. Độ hảo cảm của Sở Ấu Vi dành cho ký chủ: -50 -> -20. Ký chủ bắt đầu nhận được sự tin cậy ban đầu. Phần thưởng: 500 điểm phản diện. 】
Lục Viễn xoay người lại, nhìn Ấu Vi. Cô vẫn chưa hết bàng hoàng, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh đầy phức tạp. Lần đầu tiên, cô thấy người đàn ông này không đáng sợ như cô nghĩ. Anh ta đã cứu cô khỏi một trận đòn đau đớn, thậm chí có thể là cái chết.
"Cô không sao chứ?" Lục Viễn hỏi, giọng anh dịu đi, bàn tay anh đưa ra như muốn chạm vào vết hằn trên cổ tay cô nhưng rồi lại rụt về, tỏ vẻ tôn trọng.
"Tại sao anh lại giúp tôi một lần nữa?" Ấu Vi thều thào. "Anh không sợ anh ta nghi ngờ sao?"
Lục Viễn khẽ mỉm cười, một nụ cười mang chút cay đắng giả tạo: "Tôi đã nói rồi, tôi không thích những quân cờ bị lãng phí. Vả lại... tôi cũng không thích thấy phụ nữ bị tổn thương trước mặt mình. Đi nghỉ đi, tối nay tôi sẽ cho người đưa thêm thuốc cho Trần Minh. Anh ta đang phục hồi rất tốt."
Ấu Vi sững sờ. Tin tức về Trần Minh giống như một dòng nước mát rót vào trái tim khô héo của cô. Cô nhìn bóng lưng Lục Viễn rời đi, trong lòng nảy sinh một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, người đàn ông này thực sự là biến số duy nhất có thể giúp cô thoát khỏi kiếp nạn này.
Trong bóng tối của hành lang, Lục Viễn không quay đầu lại. Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn là sự băng giá.
"Trần Minh phục hồi tốt?" Anh thầm nghĩ. "Đúng vậy, anh ta phải phục hồi thật tốt để thấy cảnh người phụ nữ của mình dần dần tự nguyện bước vào cái bẫy của tôi."
Anh rút điện thoại ra, nhắn một tin nhắn ngắn gọn cho trợ lý: "Bắt đầu giai đoạn hai. Kích nổ các khoản nợ cá nhân của Liễu Như Yên. Tôi muốn cô ta phải tìm đến sự trợ giúp của 'tín dụng đen' nội trong đêm nay."
Vở kịch của lòng tin đã hạ màn, và ván cờ hủy diệt thực sự bây giờ mới bắt đầu.