MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 12: Kẽ Hở Trong Lồng Vàng

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 12: Kẽ Hở Trong Lồng Vàng

1,161 từ · ~6 phút đọc

Đêm tại biệt thự Hàn gia chưa bao giờ dài đến thế. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ hòa cùng sự tĩnh lặng đến rợn người của dãy hành lang. Sau sự cố ban chiều, không gian nơi đây càng trở nên ngột ngạt. Sở Ấu Vi ngồi bó gối trên giường, đôi mắt vẫn còn hằn lên tia sợ hãi khi nhớ lại cơn thịnh nộ của Hàn Phong, nhưng đồng thời, hình ảnh Lục Viễn đứng ra chắn trước mặt cô lại hiện lên như một dấu hỏi lớn.

Tại sao anh ta lại làm vậy? Một kẻ phản diện luôn tính toán như Lục Viễn, liệu có bao giờ làm điều gì mà không có mục đích?

Cùng lúc đó, tại một khu chung cư cao cấp phía Đông thành phố – nơi từng là niềm tự hào của Liễu Như Yên. Cô ta đang phát điên. Những tờ lệnh niêm phong tài sản dán đầy trên cửa kính, điện thoại cô ta nổ tung bởi hàng trăm cuộc gọi đòi nợ từ các đối tác và cả những lời sỉ nhục từ đám bạn học cũ – những kẻ mà chỉ vài ngày trước còn tung hô cô ta như một vị thần.

"Lũ súc sinh! Các người không thấy được tầm nhìn của tôi! Mười năm sau... mười năm sau tôi sẽ khiến các người phải quỳ xuống!" Như Yên gào thét, ném chiếc bình hoa pha lê vào gương.

Trong cơn tuyệt vọng, một tin nhắn lạ gửi đến máy cô ta: "Muốn giữ lại số cổ phần cuối cùng và lật ngược tình thế không? Hãy đến gặp ông chủ của 'Tín dụng Minh Đức'. Chỉ có họ mới dám đối đầu với Hàn Thị lúc này."

Như Yên như người chết đuối vớ được cọc, không hề biết rằng "Minh Đức" thực chất là một mắt xích trong hệ thống bóng ma của Lục Viễn. Cô ta vội vã khoác áo che đi gương mặt tiều tụy, lao ra khỏi nhà giữa màn mưa tầm tã.

Quay lại biệt thự, Sở Ấu Vi không thể ngủ được. Cô hiểu rằng mình không thể cứ mãi bị động. Nếu Lục Viễn là người nắm giữ mạng sống của Trần Minh và cũng là người duy nhất Hàn Phong nể trọng, cô phải tìm cách thương lượng với anh ta.

Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, tránh những góc camera mà cô biết là có bảo vệ túc trực qua màn hình trung tâm. Cô hướng về phía thư phòng của Lục Viễn ở cánh trái – nơi ánh đèn vẫn hắt ra một vệt sáng nhỏ dưới khe cửa.

Sở Ấu Vi gõ cửa nhẹ nhàng.

"Vào đi." Giọng nói của Lục Viễn vang lên, không chút bất ngờ, như thể anh đã đợi cô từ lâu.

Bước vào phòng, Ấu Vi thấy Lục Viễn đang ngồi bên bàn trà, chiếc kính gọng mảnh đặt sang một bên, trông anh có phần mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ thâm trầm.

"Sở tiểu thư, đêm khuya thế này, cô tìm tôi có chuyện gì? Nếu Hàn ca biết được, chiếc áo vest của tôi cũng không cứu được cô lần thứ hai đâu." Lục Viễn thong thả rót một chén trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của anh.

Sở Ấu Vi tiến lại gần, cô quỳ xuống bên cạnh bàn trà, giọng nói đầy khẩn thiết: "Lục tiên sinh, tôi biết anh không phải người tốt, nhưng anh cũng không phải kẻ điên như Hàn Phong. Tôi cầu xin anh... hãy để tôi gặp Trần Minh một lần. Chỉ mười phút thôi. Tôi cần biết chắc chắn anh ấy vẫn ổn."

Lục Viễn nhìn cô, bàn tay đang xoay chén trà khẽ khựng lại. Anh im lặng một lúc lâu, sự im lặng khiến Ấu Vi cảm thấy nghẹt thở.

"Cô lấy gì để đổi lấy mười phút đó?" Lục Viễn nghiêng đầu hỏi, nụ cười nhạt xuất hiện. "Lòng biết ơn của cô? Hay là thông tin về kiếp trước mà cô đang che giấu?"

Sở Ấu Vi sững sờ. Trái tim cô như ngừng đập. Anh ta lại nhắc đến "kiếp trước". Lần này không phải là một câu nói bâng quơ như ngoài sân, mà là một sự khẳng định.

"Anh... anh thực sự biết?"

"Tôi biết nhiều hơn cô tưởng đấy, Sở tiểu thư." Lục Viễn đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh lạnh từ người anh. "Tôi biết cô sợ nhát dao của Hàn Phong năm 50 tuổi. Tôi cũng biết cô yêu Trần Minh đến mức có thể hy sinh bản thân. Nhưng cô có biết không? Kiếp này, quỹ đạo đã thay đổi. Và tôi là người cầm lái."

Sở Ấu Vi run rẩy, nhưng cô không lùi bước: "Nếu anh đã biết tất cả, thì anh cũng biết tôi sẽ không bao giờ phản bội anh ấy. Tôi chỉ muốn anh ấy sống. Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn... kể cả việc giúp anh lật đổ Hàn Phong."

Lục Viễn bật cười, một tiếng cười trầm thấp đầy thú vị. Đây chính là thứ anh muốn – sự chủ động hắc hóa của Nữ phụ.

"Thỏa thuận thành công." Lục Viễn rút ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. "Trong này là đoạn video quay lại cảnh Trần Minh đang luyện tập ở bệnh viện chiều nay. Anh ta rất kiên cường. Còn việc gặp mặt... chưa phải lúc. Nhưng tôi sẽ để cô gửi một lá thư cho anh ta."

Lục Viễn đưa cho cô một tờ giấy và bút. "Viết đi. Nhưng nhớ kỹ, mỗi lời cô viết ra đều là xiềng xích buộc chặt anh ta vào trò chơi này. Cô càng yêu anh ta, tôi càng có nhiều cách để điều khiển cả hai."

Sở Ấu Vi run rẩy cầm bút. Cô biết mình đang giao kèo với quỷ dữ, nhưng so với sự chiếm hữu bạo lực của Hàn Phong, sự thao túng của Lục Viễn lại cho cô một chút hy vọng về sự phục thù.

【 Đinh! Sở Ấu Vi chính thức bước vào quỹ đạo 'Hợp tác phản diện'. Độ tin cậy tăng cao. Ký chủ nhận được 700 điểm phản diện. 】

Lục Viễn nhìn bóng lưng Ấu Vi đang cặm cụi viết thư, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh không giúp cô vì thương hại, anh đang biến cô thành "con ngựa thành Troy" để đặt vào trái tim của Hàn Thị.

Đêm đó, trong khi Ấu Vi tìm thấy một chút bình yên giả tạo, thì Liễu Như Yên đã đặt bút ký vào bản hợp đồng vay nặng lãi với mức lãi suất cắt cổ. Nữ chính ảo tưởng đang tự tay đào mồ chôn mình, dưới sự hướng dẫn tận tình của "người cố vấn" mà cô ta hằng tin tưởng.