Căn biệt thự Hàn gia chìm trong không khí đặc quánh của sự nghi hoặc. Hàn Phong không phải kẻ ngốc; cái ghế chủ tịch tập đoàn Hàn Thị không dành cho những kẻ mơ mộng. Sự kiện Lục Viễn đứng ra ngăn cản cái tát của hắn dành cho Sở Ấu Vi chiều qua, cộng thêm việc hắn bắt gặp bóng dáng hai người đứng gần nhau trong vườn treo, đã gieo rắc một mầm mống bất an trong lòng con mãnh thú.
Sáng sớm, Hàn Phong ngồi trong thư phòng, tay xoay nhẹ chiếc bật lửa Zippo, ngọn lửa xanh bập bùng phản chiếu vẻ mặt âm trầm của hắn. Hắn bấm chuông gọi Lục Viễn vào.
"Hàn ca, anh tìm em?" Lục Viễn bước vào, dáng vẻ vẫn ung dung, thư sinh như thường lệ. Anh không hề tỏ ra bối rối, dù biết rằng ánh mắt của Hàn Phong đang quét qua mình như một tia X.
"Lục Viễn, chú theo tôi bao lâu rồi?" Hàn Phong đột ngột hỏi, giọng nói không ấm cũng không lạnh.
"Từ lúc em từ nước ngoài về, cũng gần một năm rồi." Lục Viễn bình tĩnh đáp.
"Chú thông minh, làm việc sạch sẽ, tôi rất tin chú. Nhưng..." Hàn Phong đứng dậy, tiến lại gần Lục Viễn, hơi thở nồng mùi thuốc lá đắt tiền, "Có vẻ chú hơi quá quan tâm đến món đồ chơi của tôi. Sở Ấu Vi là người của tôi, chú hiểu rõ quy tắc của Hàn gia chứ?"
Lục Viễn khẽ cười, một nụ cười không chút kẽ hở: "Hàn ca, anh đang nói về việc em ngăn anh đánh cô ấy sao? Em làm vậy chỉ vì danh tiếng của anh và tập đoàn. Liễu Như Yên đã gây ra một đống nợ khổng lồ, nếu anh lại dính vào scandal bạo hành, cổ đông sẽ nổi loạn. Em là người phân tích rủi ro, nhiệm vụ của em là ngăn chặn rủi ro cho anh."
Hàn Phong im lặng nhìn thẳng vào mắt Lục Viễn. Sự bình tĩnh tuyệt đối của Lục Viễn khiến hắn khó lòng bắt bẻ. Hắn nhếch môi, ném một khẩu súng lục lên bàn.
"Được. Để chứng minh chú chỉ quan tâm đến rủi ro, tôi có một nhiệm vụ cho chú." Hàn Phong hất cằm về phía chiếc máy tính bảng. "Trần Minh đã tỉnh lại và đang hồi phục rất tốt tại bệnh viện mà chú đã sắp xếp. Tôi muốn chú đến đó, dùng khẩu súng này... hoặc bất cứ cách nào chú muốn, khiến gã đó vĩnh viễn không bao giờ có thể đứng dậy được nữa."
Hàn Phong nhìn chằm chằm vào Lục Viễn, chờ đợi một sự dao động nhỏ nhất. "Sở Ấu Vi đang ảo tưởng về gã đó. Tôi muốn cô ta thấy gã đó tàn phế, biến thành một vũng bùn. Chú làm đi, để tôi thấy lòng trung thành của chú."
【 Đinh! Cảnh báo: Nam chính đang thực hiện bài kiểm tra lòng trung thành. Nếu Trần Minh bị thương tổn nặng lúc này, Sở Ấu Vi sẽ mất niềm tin hoàn toàn vào ký chủ. Nhiệm vụ 'Hợp tác phản diện' sẽ sụp đổ. 】
Lục Viễn thản nhiên cầm khẩu súng lên, kiểm tra ổ đạn. "Chuyện nhỏ này, sao phải khiến anh bận tâm? Chiều nay em sẽ mang về kết quả khiến anh hài lòng."
Rời khỏi thư phòng, Lục Viễn đi thẳng đến phòng của Sở Ấu Vi. Anh không gõ cửa mà đẩy vào ngay lập tức. Ấu Vi đang ngồi bên bàn, tay cầm lá thư viết dở cho Trần Minh. Thấy Lục Viễn cầm súng, cô tái mặt, lùi lại phía sau.
"Anh... anh định làm gì?"
"Hàn Phong muốn tôi giết Trần Minh." Lục Viễn nói thẳng, giọng lạnh như băng. "Hoặc chí ít là khiến anh ta tàn phế vĩnh viễn."
Sở Ấu Vi ngã quỵ xuống sàn, nước mắt trào ra: "Không... tôi đã hứa sẽ hợp tác với anh mà! Anh nói anh sẽ bảo vệ anh ấy!"
Lục Viễn cúi xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn vào mắt mình: "Nghe cho kỹ đây. Muốn anh ta sống, chiều nay cô phải diễn một màn kịch với tôi. Hàn Phong sẽ giám sát qua camera bí mật tại bệnh viện. Tôi sẽ giả vờ đánh gãy chân Trần Minh một lần nữa. Anh ta sẽ đau, sẽ gào thét, và cô phải đứng đó, khóc lóc van xin tôi trong tuyệt vọng. Cô làm được không?"
Sở Ấu Vi nhìn khẩu súng trong tay anh, rồi nhìn vẻ kiên định đến đáng sợ của người đàn ông này. Cô hiểu, đây là cơ hội duy nhất. "Tôi... tôi làm được."
【 Đinh! Sở Ấu Vi chấp nhận tham gia màn kịch lừa dối Nam chính. Độ hắc hóa của Nữ phụ tăng 10%. Ký chủ nhận được 800 điểm phản diện. 】
Chiều hôm đó, tại phòng bệnh của Trần Minh.
Lục Viễn bước vào với vẻ mặt tàn ác chưa từng thấy. Phía sau là các vệ sĩ của Hàn Phong đang cầm máy quay trực tiếp. Trần Minh vừa nhìn thấy Lục Viễn đã định ngồi dậy, nhưng Lục Viễn đã nhanh tay rút súng chỉ thẳng vào đầu anh.
"Trần Minh, mày không nên tỉnh lại." Lục Viễn gằn giọng.
Ngay lúc đó, Sở Ấu Vi nhào tới, ôm lấy chân Lục Viễn, gào khóc nức nở: "Lục tiên sinh! Tôi xin anh! Đừng giết anh ấy! Tôi sẽ nghe lời Hàn Phong, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, xin anh tha cho anh Minh!"
Lục Viễn lạnh lùng đạp cô ra, sau đó cầm một chiếc gậy sắt lớn, giáng mạnh xuống chiếc chân đang bó bột của Trần Minh. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên cùng tiếng thét xé lòng của Trần Minh. Ấu Vi ngất lịm đi (một phần là giả vờ, một phần là vì quá đau xót).
Qua màn hình giám sát tại biệt thự, Hàn Phong nhìn cảnh tượng đó, nở một nụ cười đầy thỏa mãn. Hắn thấy Lục Viễn ra tay không chút do dự, thấy Ấu Vi sụp đổ hoàn toàn. Sự ngờ vực trong hắn tan biến.
Nhưng hắn không biết rằng, chiếc gậy sắt của Lục Viễn chỉ đập trúng vào lớp bột dày và một túi máu giả đặt khéo léo bên trong. Trần Minh thét lên vì đau thật, nhưng đó chỉ là những vết thương phần mềm ngoài da mà Lục Viễn đã tính toán kỹ lưỡng.
Lục Viễn đứng dậy, lau vết máu bắn trên mặt, nhìn vào camera với ánh mắt vô hồn. "Hàn ca, xong rồi."