Cánh cửa phòng bệnh khép lại, ngăn cách tiếng khóc nghẹn ngào của Sở Ấu Vi với hành lang bệnh viện nặc mùi thuốc khử trùng. Hàn Phong tắt màn hình giám sát, hắn tựa lưng vào ghế, cảm nhận một sự sảng khoái tột độ lan tỏa trong huyết quản. Niềm tin của hắn dành cho Lục Viễn đã quay trở lại, thậm chí còn vững chắc hơn trước. Một kẻ có thể xuống tay tàn nhẫn với người tình của cô gái mình "quan tâm" chính là kẻ mà hắn có thể dùng được.
Tại bệnh viện, Lục Viễn thu súng vào bao, vẻ mặt tàn ác vừa rồi tan biến trong tích tắc, thay vào đó là sự lạnh lùng đến trống rỗng. Anh ra hiệu cho đám vệ sĩ ra ngoài để "dọn dẹp hiện trường", thực chất là để xóa sạch dấu vết của màn kịch vừa rồi.
Anh cúi xuống, đỡ Sở Ấu Vi dậy. Cô nhìn anh, cơ thể vẫn còn run rẩy vì dư chấn của tiếng gào thét từ Trần Minh. Dù biết là giả, nhưng sự đau đớn chân thực trên gương mặt người yêu vẫn khiến tim cô rỉ máu.
"Diễn tốt lắm, Sở tiểu thư." Lục Viễn thì thầm, bàn tay anh siết nhẹ bả vai cô như một lời trấn an đầy lý trí. "Từ giây phút này, cô phải hận tôi. Trước mặt Hàn Phong, hãy coi tôi là kẻ thù không đội trời chung. Đó là tấm lá chắn duy nhất giúp cô và Trần Minh an toàn."
Sở Ấu Vi nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn anh: "Tôi không cần diễn... tôi thực sự hận anh, Lục Viễn. Anh biến tất cả chúng tôi thành những con rối trong tay mình."
Lục Viễn nhếch môi, ánh mắt qua làn kính lóe lên tia sáng đầy thú vị: "Hận thù là một loại năng lượng rất tốt. Hãy giữ lấy nó để tồn tại."
Trong khi đó, ở một thế giới khác của sự hào nhoáng đang sụp đổ, Liễu Như Yên đang nếm trải địa ngục trần gian.
Căn biệt thự từng là nơi cô ta mời gọi báo chí đến phỏng vấn giờ đây tối tăm và lộn xộn. Tiếng đập cửa thô bạo vang lên liên hồi cùng những lời chửi bới thô thiển của đám đòi nợ thuê từ "Tín dụng Minh Đức".
"Liễu Như Yên! Ra đây! Đừng tưởng trốn trong đó là xong!"
Như Yên co rúm người trong góc phòng, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi. Cô ta không hiểu tại sao mọi chuyện lại tồi tệ nhanh đến thế. Những dự án "Năng lượng mới" mà cô ta đầu tư hàng trăm tỷ thực chất chỉ là những bãi đất trống và những bằng sáng chế giả mạo. Cổ phiếu quỹ "Tương Lai" giờ đây chỉ là những tờ giấy lộn.
Cô ta run rẩy bấm số điện thoại của Hàn Phong nhưng chỉ nhận được những hồi chuông dài vô vọng. Hắn đã chặn số cô ta. Hắn đã vứt bỏ cô ta như một món đồ chơi hỏng.
Bất chợt, một gã đàn ông xăm trổ đầy mình phá cửa xông vào. Hắn nắm lấy tóc Như Yên, kéo xềnh xệch cô ta ra ngoài phòng khách.
"Mười năm sau cô là tỷ phú sao? Nhưng hôm nay nếu không có tiền, cô sẽ phải dùng cái mạng này để trả nợ đấy!" Gã gằn giọng, vỗ mạnh tờ khế ước vay nặng lãi lên mặt cô ta.
"Tôi... tôi còn cổ phần của Hàn Thị! Tôi sẽ lấy tiền từ đó!" Như Yên gào lên trong tuyệt vọng, sự ngạo mạn kiếp trước giờ đây chỉ còn là đống tro tàn.
"Cổ phần đó đã bị đóng băng để trả nợ cho các ngân hàng quốc tế rồi, con khốn!" Gã đàn ông nhổ nước bọt xuống sàn. "Ông chủ của chúng tôi có nhã ý cho cô một con đường sống. Hãy đến quán bar 'Red Moon', có vài vị khách muốn gặp 'nữ tỷ phú' một lần cho biết."
Liễu Như Yên sụp đổ. Cô ta hiểu quán bar đó là nơi nào. Đó là khởi đầu cho sự nhục nhã mà cô ta từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải chạm tới. Trong cơn mê loạn, cô ta chợt nhớ đến ánh mắt của Lục Viễn vào ngày cô ta ký hợp đồng vay nợ. Một ánh mắt chứa đựng sự lân mẫn của một kẻ đang nhìn vào một cái xác không hồn.
Đêm hôm đó, tại dinh thự Hàn gia.
Bữa tối được bày biện cầu kỳ, nhưng không khí lạnh lẽo như trong một lăng mộ. Hàn Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn Sở Ấu Vi đang ngồi đối diện với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Lục Viễn ngồi bên cạnh, thong thả cắt miếng bít tết như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Ấu Vi, nghe nói hôm nay em đã 'vui vẻ' lắm ở bệnh viện?" Hàn Phong cười khẩy, rót một ly rượu vang.
Sở Ấu Vi không nhìn hắn, mà đột ngột cầm ly nước trên bàn, hắt thẳng vào mặt Lục Viễn. Cả căn phòng lặng đi trong giây lát.
"Đồ khốn khiếp! Tôi nguyền rủa anh chết không toàn thây!" Cô hét lên, giọng run rẩy vì căm hận (mà Hàn Phong tin là thật).
Lục Viễn bình thản dùng khăn ăn lau đi những giọt nước trên mặt và kính cận. Anh không tức giận, mà chỉ khẽ cúi đầu với Hàn Phong: "Hàn ca, xem ra Sở tiểu thư vẫn chưa chấp nhận được sự thật. Em xin phép về phòng trước để thay đồ."
Hàn Phong phá lên cười lớn, một nụ cười đầy sảng khoái: "Được, được! Thấy hai người như vậy, tôi rất yên tâm. Lục Viễn, chú vất vả rồi. Ấu Vi, em nên hiểu rằng, kẻ duy nhất em có thể dựa dẫm lúc này chỉ có mình tôi thôi."
Sở Ấu Vi cúi mặt, che đi tia sáng sắc lẹm trong mắt. Cô đã hiểu quy tắc của trò chơi này. Sự "hận thù" của cô đối với Lục Viễn chính là lớp mặt nạ hoàn hảo nhất để bảo vệ những bước đi tiếp theo.
【 Đinh! Kế hoạch 'Ly gián và Bảo vệ' thành công xuất sắc. Nam chính hoàn toàn mất cảnh giác với Lục Viễn. Nữ phụ đã bắt đầu làm chủ cảm xúc. Ký chủ nhận được 900 điểm phản diện. 】
Lục Viễn bước đi trong hành lang tối, bàn tay anh vẫn còn vương chút nước lạnh từ ly nước của Ấu Vi. Một quân cờ đã bị phế (Như Yên), một quân cờ đã được thuần hóa (Hàn Phong), và một quân cờ đang bắt đầu sắc bén (Ấu Vi). Ván cờ này, anh sắp có thể hạ màn giai đoạn đầu.